Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2018

Những ngày bình yên mà không bình yên

Từ khi trở về Việt Nam, cuộc sống mình lại như trước khi sang UK, không mấy thay đổi, không như những gì mình tưởng tượng là mình sẽ sốc ngược rất là nhiều khi trở về đây. Mình lại lên tầng ba, ngồi bên cái bàn làm việc mà mình đã gắn bó biết bao nhiêu năm dùi mài đèn sách. Cứ nhớ đến quá khứ là lại thấy thời gian trôi đi rất nhanh, và không chờ đợi ai cả. Mình cần tận dụng tất cả những gì mình có thể làm được để học tập và tiếp thu. Mình có thể bỏ thời gian ra để đọc sách, chạy bộ, học ngoại ngữ, học nấu ăn, pha chế. À, còn học thanh nhạc nữa chứ, đây là đam mê lớn của mình. Tất nhiên, nó chỉ là công cụ và giúp cho mình tìm lại chính mình thôi. Kể từ khi ba mất, cuộc sống của mình vẫn vậy, chỉ có điều nó thiếu đi tiếng nói, tiếng càm ràm của ba, nhờ mình đi mua cái này cái nọ. Nhớ lại thấy buồn, phải chi mình có thể chở ba đi quanh Đà Nẵng những phút cuối cùng. Thương ba quá! Mình chưa trưởng thành chút nào, còn biết bao nhiêu thứ mình chẳng biết, còn nhiều thứ con phải học hỏi từ ba...

Nhiệm vụ hoàn thành

Tròn đúng một năm mình ở đây, và hôm qua mình đã nhấn nút nộp bài, đánh dấu sự kết thúc một khóa thạc sĩ đầy gian nan nhưng cũng thật thú vị. Giờ đây mình thấy thật nhẹ nhõm và thanh thản. Từ bây giờ trở đi, mình có thể làm bất cứ điều gì mà mình muốn rồi. Còn rất nhiều thứ phải lo sau đợt này đấy, chẳng hạn như cải thiện khả năng thanh nhạc của mình, đọc sách về nghệ thuật giảng dạy, sách về ngôn ngữ. Ngoài ra, mình cũng muốn học và thụ đắc thêm ít nhất là hai ngôn ngữ nữa, cụ thể là tiếng Pháp và tiếng Đức, trước khi rời khỏi đây để về nhà. Một trong những khóa học mà mình dự định sẽ tìm sắp tới đó chính là khóa học về giảng dạy, kiểm tra, đánh giá cũng như học hỏi thêm về tư duy phê phán. Một kỹ năng mà mình cũng sẽ trau dồi thêm đó là kỹ năng nấu ăn của bản thân mình. Ôi, nhìn xuống bụng mình mà xem, một cái bụng to tướng gần bằng bụng bầu của chị D. trong nhà mình. Thiệt tình, mình cũng phải giảm bớt nó ngay, học một thói quen mới thật là khó, nhưng mình tin mình sẽ làm được. Điề...

Những ngày cuối trước khi nộp luận văn thạc sĩ

Hôm nay mình đã lên gặp cô giáo hướng dẫn của mình. Mình đã có một cuộc trò chuyện cũng như giải đáp mọi thắc mắc mà mình lo âu. Cô đã động viên mình rất nhiều, và mình chỉ cần bổ sung thêm một chút nữa để nói về các yếu tố cần thêm chiều sâu và thể hiện tiếng nói của mình trong bài viết. Chỉ cần đọc đi đọc lại và thêm thắt một số yếu tố nữa, cũng như bổ sung các nghiên cứu trước đây vào trong những chỗ còn thiếu, chắc chắn là đêm nay mình sẽ hoàn thành được. Cố lên Nguyên ơi. Sau này mình định làm gì nhỉ? Cũng đang suy nghĩ chưa biết phải làm gì trong những ngày sắp tới sau khi hoàn thành luận văn. Mình sẽ đọc hết quyển sách Teaching Today để tham khảo cách dạy, ngoài ra cũng phải chụp ảnh và đưa vào trong máy các tài liệu về giảng dạy này. Có thể sẽ mượn thêm vài thứ về lý luận về phương pháp học. Ôi, thời gian không còn nhiều nên mình phải cố gắng. Còn nhiều khóa học mình vẫn chưa thực hiện được, cũng như một số kỹ năng nấu nướng mà mình còn rất kém. Bây giờ đang là thứ hai, và ...

Tháng chín – tròn một năm xa nhà

Bây giờ là 21 giờ 39 phút, mình đang ở thư viện và chuẩn bị hoàn thành nốt luận văn của mình. Cuối cùng thì mọi thứ sắp kết thúc và mình sắp được trở về nhà rồi. Chỉ còn hai tháng nữa thôi là mình sẽ lên chuyến bay về Quảng Châu, transit 3 tiếng đồng hồ và mình sẽ đến sân bay Tân Sơn Nhất, rồi mình sẽ gặp được anh. Lòng mình bây giờ vừa pha trộn giữa lo âu và hi vọng. Giờ mình đang rất nhác nhớm vì mình chẳng muốn động vào luận văn của mình nữa, nhưng mình phải cố gắng, mình đang đến gần đích rồi, chỉ còn một chút nữa thôi, và mình nhất định phải hoàn thành nó Lincoln bây giờ đã bắt đầu trở lạnh. Chị Dung nói với mình rằng không lạnh lắm đâu, có thể là do mình bị lạnh trong người. Có lẽ là vậy, vì đêm qua mình đã có một đêm dài lạnh giá giữa trời Birmingham. Mình đã được chứng kiến một phần cuộc sống về đêm của “Black Country” – một tên gọi khác của thành phố này. Sở dĩ cái tên đó tồn tại không phải mang ý nghĩa của màu da, mà đó là từ nói về nền công nghiệp chính của thành phố này, đ...

Tháng Tám - khúc giao mùa - những tâm sự

Đã lâu lắm rồi không viết blog trải lòng nhỉ? Hôm nay lại có chút thời gian, lại đúng lúc chuyển mùa từ hạ sang thu, và cũng đang nhấp chút cà phê nên có tâm trạng để thả vài dòng tâm sự với chính mình. Cũng đã gần một năm học ở đây rồi, và mình đã làm gì và đã được những gì? Được thì cũng nhiều nhưng chưa được cũng chẳng ít. Ngẫm đi ngẫm lại có những khoảng thời gian nếu được bỏ ra một cách hiệu quả và xứng đáng hơn thì mình đã có thể học hỏi thêm được rất nhiều điều. Nhưng kể ra thì trong suốt quá trình mình học ở đây cũng có không ít thứ mà mình đã trưởng thành hơn, như là cách sống tiết kiệm, ăn ở vừa phải, học nấu ăn các thứ, mặc dù mình ở thì không hợp với nhiều người lắm nhưng kể ra thì bản thân mình cũng đã cải thiện được rất nhiều như về tác phong, giờ giấc và trách nhiệm. Sắp tới, sau khi hoàn thành luận văn mình sẽ đi chơi quanh châu  u, đi đây đi đó cũng như thám hiểm các nước UK. Mình phải đi cho bằng hết những nơi cần đi vì cũng không biết mình sẽ có cơ hội quay lại...

Tự thuật

Hôm nay mình có rất nhiều thứ để viết. Đúng vậy, 1000 từ đang đợi mình và mình cũng không nên chần chừ nữa. Mình đang nghe những bản nhạc Mash up thật là hay. Đúng là âm nhạc làm xoa dịu tâm hồn của mình. Được hòa mình vào âm nhạc, cảm nhận những giai điệu, cất câu hát theo thật là thú vị. Dần dần mình nhận ra rằng việc hát với mình là một điều gì đó mình thật sự thích. Không hẳn là đam mê, nhưng từ khi ở đây, mình đã hình thành nên những triết lý, những phong cách, quy tắc về âm nhạc, hát hay giảng dạy nói chung... của riêng mình. Đây là những thứ với mình, rất khó để có thể cho người khác xem bởi mỗi người lại có một tư tưởng, một suy nghĩ, một hướng tiếp cận riêng khi đến với một vấn đề, một sự việc hoặc hiện tượng nào đó, cho nên những gì mình làm, tranh thủ những thời gian mình còn ở đây, cố gắng phát huy hết những năng lực, tiềm năng của mình. Năng lực ngôn ngữ, khả năng cảm thụ âm nhạc, khả năng viết lách, 3 khả năng mà mình thấy mình có thể đạt được một cách nhanh chóng, thứ mà...

Đêm rảnh rỗi

Mình không có cảm hứng để làm gì, mình đang cảm thấy rất trống rỗng và chẳng muốn làm một công việc gì. Không lẽ ngày nào cũng như ngày nào, cứ lại là một ngày buổi sáng thì dậy trễ, ăn sáng rồi ngồi trước màn hình xem video vớ vẩn, rồi ngồi đến trưa, rồi đến chiều và tối lại chẳng có công việc gì. Nguyên à, hãy cố gắng, đừng làm mình trở nên đờ đẫn như vậy! Nguyên cô đơn lắm, cô độc lắm, cứ như là bên trong của mình đang dần héo mòn. Đây không phải là cách sống của mình, và đây cũng không phải là cuộc sống mà Nguyên muốn sống. Tháng ngày trôi qua ở đây dường như dần trở nên vô vị. Nguyên muốn tìm động lực để có thể hoàn thành nốt bài luận của mình, nhưng dường như mọi thứ đều trở nên quá khó khăn. Nguyên đã muốn đi làm lắm rồi, muốn đứng lớp, muốn được cầm viên phấn để mà viết nắn nót lên bảng, để truyền đạt kiến thức cho đàn em thơ, hoặc Nguyên vẫn muốn làm giảng viên để nghiên cứu đóng góp vào sự phát triển của giáo dục nước nhà, ôi bao nhiêu ước mơ dự định lớn lao nhưng sao nó bỗng...

Động viên bản thân

Gửi Nguyên, Nguyên à, tao biết, giờ mày đang rơi vào trạng thái vô định, chẳng muốn biết gì, chẳng muốn làm gì, ngày tháng trôi qua thật vô vị và nhạt nhẽo. Mày dần dần thiếu đi sức sống mà mày hằng có. Tao biết, đây không phải là cuộc sống dành cho mày, đây không phải là cuộc sống mà mày phải sống, đây là khoảng thời gian mà mày phải chiêm nghiệm lại bản thân mình, phải cố gắng vượt qua để vươn đến những ước mơ mà mày thực hiện. Tao biết, tao là một con người xấu trong mày, tao lười nhác, tao đố kỵ, tao không cầu tiến, và tao đang thống trị mày, nhưng tao cảm thấy quá mệt mỏi với mày, vì tao đã thắng rồi, tao thắng áp đảo, không mấy khó khăn, và đó không phải là cái mà tao trông đợi từ mày đâu Nguyên. Tao muốn mày phải đối diện với tao, và cho tao thấy đam mê, tiềm năng và ý chí thật sự của mày khi mày đang trải qua giai đoạn khó khăn này. Hãy đứng dậy, và chứng minh cho bản thân tao xem, mày sẽ làm được những gì? Đừng gục ngã, vì gục ngã chỉ khiến cho tao trở nên thất vọng vì mày...

Ngày vô dụng

Hôm nay lại là một ngày vô ích, mình phải tập thói quen, cố gắng viết vài dòng trước khi đi ngủ.  Mỗi lần mình nghĩ về việc học bài là mình không còn cảm hứng chút nào. Tại sao lại như vậy nhỉ? Một lần nữa, có lẽ lý do đầu tiên đó là tư tưởng lười biếng đang dần thống trị bản thân mình. Con quỷ hèn nhát với những dục vọng kia đang lợi dụng từng khuyết điểm của mình để tấn công. Mình không được bỏ cuộc. Mình đang đánh bại con quỷ dục vọng, và con quỷ lười nhác kia đang thừa thế xông lên, mình phải nghĩ ra phương án đánh bại cả hai lũ quỷ đó. Khi mình có thể giành lấy được chiến thắng, mình sẽ hoàn thành được luận văn trong tháng 7 và mình sẽ thực hiện chuyến đi châu Âu để đời trong tháng 8 sắp tới. Phải cố lên. Mình cần bắt đầu từ những công việc nhỏ nhặt đến những công việc lớn hơn, chia nhỏ để làm lớn, chứ không phải ôm lớn để rồi không làm được gì. Tốt lắm Nguyên, cậu đã nhận ra vấn đề chính của bản thân mình rồi, giờ là lúc phải chiến đấu, vì bản thân mình, vì sự nghiệp giá...

Thoughts after days of masturbation

That's it. I cannot take it anymore. I need to change myself quickly. Wait, don't be so hurried. I need to recover from this bad habit. I realised that I am into a habit of being lazy and too addicted to pornography and Internet stuff right now. I need to write down these lines to find out what lies behind these evil forces. What have triggered me to consume pornography and having sexual thoughts? Come to think of it, is it because I am bored and I have nothing to accomplish? This could be a reason as I have already finished my stuff in both semesters and now there is only one dissertation left to be done. Yesterday I had the last meeting with my tutor as she will be on her maternity leave in late June. I have already chosen the other tutor for me, who also understands how I perform throughout the whole MA course. Back to the trigger factors, apart from the boredom, what else was the one that made me unpleasant? I guess that is the computer and the hesitation...

Tự nhủ vài dòng trước một chuyến đi xa

Hôm nay là ngày 29 tháng năm rồi, bây giờ đang là chín giờ tối và mặt trời vẫn còn đang tươi rói trên cao. Thời tiết ở Anh thật sự rất thất thường, và mình chỉ mong là chuyến đi sắp tới thời tiết đủ đẹp để mình có thể tận hưởng chuyến đi. 500 bảng, đó là một con số rất cao cho một tour du lịch ở vùng cao nguyên Scotland, nhưng quanh đi quẩn lại thì chỉ có công ty này mới tạo điều kiện để mình có thể đi đến vùng cao nguyên đó thôi. Có thể sẽ có nhiều công ty rẻ hơn, nhưng thôi kệ, lỡ chọn rồi, và mình tin là chuyến đi này mình sẽ trải nghiệm những gì xứng đáng với số tiền mà mình bỏ ra. Mình cố gắng viết vài dòng tự tâm sự với bản thân vì cũng không biết tâm sự cùng ai, nên đành thả mình vào trong những dòng chữ này. Mình muốn viết tay cơ mà nhác quá, viết cũng lâu nữa, nên thôi, ghi blog cũng được. Giờ tâm trạng mình cũng hơi chộn rộn một chút, phần vì hào hứng cho chuyến đi ngày mai, phần cũng hơi lo vì sợ không nộp kịp luận văn vào ngày 31, mà với chỉ chiếc điện thoại của mình, khô...

Đêm ở Huddersield

 Mình rất muốn hát thật hay, nhưng mình không muốn đi học theo kiểu coaching, vì theo mình, họ có những định hướng riêng, và khi học theo họ, mình sẽ dễ bị ảnh hưởng theo những hướng đi đó, làm mình không tìm ra được cái tôi trong những câu hát của mình. Mình quyết định tìm về những ca sĩ gạo cội, những người có giọng hát tốt thật sự để mình có thể tập hát theo phong cách của họ. Điều đó sẽ khiến mình nắm được những kỹ thuật tốt hơn cũng như hát những bài hát mình thích một cách dễ dàng. Hai ca sĩ mà mình đang tập nghe và cảm nhận cách hát của họ đó là Sarah Vaughan và Barbra Streisand. Giọng hát của họ đã được tất cả mọi người công nhận là xuất chúng và có tính ảnh hưởng rất rộng đến thế hệ ca sĩ sau này, và mình quyết định sẽ theo trường phái hát của họ và từ đó tìm ra phong cách riêng của mình. Mình không có ý định làm ca sĩ, nhưng nó giống như một điều mà mình rất thích, và mỗi khi nói đến việc hát hò, thì mình sẽ đưa vào đó mọi sự nghiêm túc. Có điều mình chưa thật sự bỏ nhiề...

Chuyện đêm khuya

Hôm nay mình đã làm được cũng khá nhiều điều. Đầu tiên là mình đã dậy sớm và tập thể dục, mình bắt đầu uốn dẻo lại từ đầu, mình phát hiện ra một điều đó là chân bên trái của mình giống như có một sợi cơ sắp đứt lìa mỗi khi mình có ý định căng cơ xoạc chân, không hiểu vì sao lại có hiện tượng đó nữa, chân phải thì bình thường. Có lẽ là do việc tập luyện không đều khiến cho cơ thể bị kém linh hoạt, xơ cứng. Thôi thì muốn khoẻ đẹp thì phải tập thể thao, không còn cách gì khác được. Thay vì đi gym hay tập tăng cường thì ở nhà mình ép cơ và nhảy vũ đạo cũng là một cách hiệu quả để giảm cân. Mình cần phải cố gắng duy trì những hoạt động như thế này. Điều thứ hai mà mình cảm thấy hài lòng đó là độ thấu hiểu của mình với luận văn. Mình đã dần vượt qua được sự nhác nhớm mà bản thân đã quen với việc chây lười tạo nên. Mình đã bắt đầu đọc nhiều tài liệu, ghi chú nhiều hơn (mặc dù vẫn còn bị phân tán tư tưởng do những yếu tố trên mạng). Mình cũng đã quyết định in giấy ra các tài liệu để đọc, ...

Tự sự chiều cuối tuần

thời gian trôi qua nhanh thật đấy, mới ngày đầu tuần còn chân ướt chân ráo đi nộp visa mà giờ đã đến cuối tuần lại rồi. Vừa qua đã có rất nhiều sự kiện xảy ra, cũng như rất nhiều tâm trạng cần phải trải lòng. ... Ôi, đã lâu lắm rồi mình mới quay lại blog để viết thêm vài dòng đấy. Những ngày vừa qua thực sự căng thẳng, và cuối cùng mình cũng đã vượt qua được nó. Giờ thì mình đang tạm yên tâm với những gì mình đã đạt được trong thời gian qua. Mình sẽ viết thêm về điều đó như một cách nhìn lại bản thân cũng như viết thêm về những kế hoạch mà mình sẽ đặt ra sắp tới. Đầu tiên, điều làm con tim mình ấm lại đó là anh đấy đã quay lại với mình. Thời gian qua thật sự mà nói, mình không thể nào quên anh ấy được, mình giận anh rất nhiều, và mình biết, anh cũng nhớ mình rất nhiều, nhưng không hiểu lý do vì sao mình lại làm như vậy. Mình rất muốn come clean, tức là nói trực tiếp với ảnh để mọi thứ rõ ràng cho ta hiểu nhau hơn, nhưng giờ khoảng cách chưa cho phép. Dạo này anh ấy rất bận, vừa phả...

Đôi điều tâm sự trước khi nộp visa

Bây giờ là 8 giờ 13 tối, và mình đang sử dụng laptop của trường để viết những dòng chữ này. Chỉ còn khoảng hơn một tiếng nữa thôi là mình sẽ lên tàu, bắt đầu cuộc hành trình rẻ tiền đến London để nộp visa. Bây giờ mình đang ở trong một tâm trạng vừa lo âu vừa mệt mỏi. Mệt mỏi vì dư âm của chuyến đi Cambridge hôm qua khiến cho mình bị lả người và chóng mặt, vì mình đã dùng điện thoại để đọc trên xe, vốn là một điều cấm kỵ khi di chuyển. Nghĩ đến đêm nay khi mình phải đi một chuyến tàu đêm rồi chờ đến 1 giờ 40 phút sáng để lên chuyến xe buýt đầu tiên đến London (đi tầm 4 tiếng đồng hồ) là mình còn thấy mệt mỏi hơn. Nhưng nghĩ lại cho hoàn cảnh của mình thì cũng không có nhiều lựa chọn.  Thứ nhất là lịch hẹn visa của mình chỉ có buổi sáng mà thôi, buổi chiều đã bị chiếm chỗ hết rồi, nên phải đi buổi sáng, mà khổ nỗi là đi từ Lincoln đến London mất cũng hơn 2 tiếng đồng hồ, mà chuyến sớm nhất cũng phải lúc 7 giờ, có nghĩa là đến London lúc 9h hơn, chưa kể phải đi từ đó đến nơi nộp vis...

Tập viết tiếng Việt sử dụng công cụ mới của Google

Với phương thức nhập liệu của Google, tức là tự động dự đoán từ ngữ tiếp theo, mình có thể gõ và ấn các phím để chọn từ ngữ phù hợp để tạo thành câu hoàn chỉnh mà không cần phải gõ thêm dấu. Mặc dù mình không thích chính sách sử dụng dữ liệu cá nhân của Google nhưng phải công nhận họ phát triển khả năng gõ từ cũng như nhập liệu quá xuất sắc, vì phương pháp này sẽ rất vạn năng - lâu lắm rồi mình mới dùng từ này, tại mình tình cờ nhìn thấy từ này trong thông tư về công nghệ thông tin. Trở lại với từ "vạn năng", ý của mình tức là ở bất cứ hệ điều hành nào, cũng như bất cứ dòng máy nào, chỉ cần có mạng, hay dịch vụ internet, mình đã có thể viết được tiếng Việt một cách dễ dàng. Ngạc nhiên một cái là bạn mình lại thấy mình gõ tiếng Việt nhanh hơn bình thường mặc dù ở hình thức gõ này, mình phải có thêm động tác sao chép và dán vào trong khung thoại, nhưng bạn lại nói rất nhanh, có thể đây sẽ là cách gõ chính của mình trong tương lai chăng? Như vậy thì mình cần phải làm một ví dụ ...

Tập viết như một thói quen

Hôm nay là một ngày buồn. Buồn không nhỉ? Cũng hơi buồn đấy, vì mình chưa biết mình sẽ làm gì, với quá nhiều nỗi lo. Bình tĩnh nào, mình đã có đủ giấy tờ cần thiết để chuẩn bị xin visa rồi mà, sao phải lo lắng và bồn chồn thế nhỉ? À, mình còn phải lo về cái vụ bài tập của mình nữa. Mình phải đọc và tìm hiểu thêm để hoàn thành thôi. Một bài tập 6000 từ và một bài tập 3000 từ. Như đã thấy thì mình cần phải củng cố lại việc đọc hiểu của mình. Xét một mặt tổng thể, mình thấy bài tập không khó lắm, mình cần hiểu nhiệm vụ của mình trong bài tập là gì, cũng như xem kết quả của môn, và dựa theo đó mình cần thiết kế và viết dựa trên những tiêu chí đó, mình tin là mình sẽ làm được. Mình đang nghe nhạc của các divas rất là nhiều, mình dần dần học theo và đang cố gắng tập sử dụng những kỹ thuật thanh nhạc của họ, bởi đơn giản vì họ truyền cảm hứng rất nhiều. Những câu từ trong ca khúc của họ, vì tiếng Anh của mình cũng khá, nên mình hiểu được rất nhiều những thông điệp đến từ những giọng hát đ...

Vài dòng suy nghĩ về tình hình chung của giáo dục cũng như tư duy của người Việt Nam

Gần đây mình hay suy nghĩ nhiều. Rất nhiều là đằng khác. Chuyện là mình coi trên mạng xã hội thì mới thấy rất nhiều người bức xúc về giáo dục Việt Nam. Người người cứ chê trách rằng ở Việt Nam, dạy học bị khuôn đúc, một màu, thiếu đi sự sáng tạo. Trong khi đó, những nước khác thì khuyến khích sự sáng tạo của con trẻ. Điều này có đúng không khi mọi người chỉ xem một video duy nhất về một cô bé đang luyện tập để tham gia cuộc thi kể chuyện diễn cảm và một cô bé ở Anh quốc đang tập tranh luận, để rồi đưa ra một kết luận vội vàng rằng giáo dục Việt Nam xuống cấp, suy thoái? Mình vốn dĩ định viết cho dài dòng để ra lý lẽ, nhưng mình nhận ra tư duy của người Việt Nam còn quá cảm tính, chưa thật sự suy nghĩ một cách khách quan về một vấn đề  nào đó trong xã hội. Chính bản thân mình cũng thấy đôi khi có những hiện tượng mà bản thân mình cảm thấy rất bức xúc, phải mất một thời gian mình mới từ từ mà suy nghĩ một cách khách quan được. Vì vậy nếu mà mình viết một bài thật là dài, kiểu gì m...

Suy nghĩ về việc lấn sân sang ca hát

Tiêu đề nghe có vẻ sốc đấy, nhưng thật sự mà nói thì mình ca hát cũng đã lâu rồi, có điều đã có tuổi mà chưa có tên. Giọng hát của mình thì cũng tạm ổn, phải không nhỉ, mình cũng chẳng biết nữa. Người ta nói mình nên tìm kiếm một người thầy huấn luyện giọng hát của mình để biết cách điều khiển hơi thở, giọng hát, cách ngân cũng như sử dụng nhiều kỹ thuật hát để mình có được cách hát đúng hơn. Thế nhưng mình lại thấy trong một bài phỏng vấn, Barbra Streisand, một huyền thoại sống về âm nhạc hiện đại, là bậc thầy trong việc điều khiển hơi thở, cũng như sử dụng kỹ thuật trong khi hát, nhưng không hề thấy mệt mỏi cũng như không phải nỗ lực làm gì, cho biết rằng bà chưa bao giờ có một buổi học về thanh nhạc nào. Bà thậm chí còn ngạc nhiên khi chuyên gia đến nói với bà rằng tôi dạy phương pháp mang chính tên của bà. Thế là thế nào nhỉ? Có thể là bà là một người có năng khiếu thật sự, tức là bẩm sinh bà đã có thể đạt đến sự hoàn hảo trong âm nhạc, và điều đó nếu có thật thì bà quả thật may mắ...

Một ngày gần hiệu quả

Blog thân yêu, Hôm nay có thể nói là một ngày làm việc tuơng đối hiệu quả của bản thân mình vì mình đã biết lập ra kế hoạch, thực hiện theo nó từng bước một và cố gắng hoàn thành hết mọi thứ khi có thể trong một ngày. Tất nhiên, thời gian mình phân bố cho nó còn chưa hợp lý lắm, nhưng mình tin là mình sẽ hiệu chỉnh và điều phối lại các hoạt động để thời gian biểu của mình trở nên năng suất cao hơn. Mình đã đi làm, trong ca của mình hôm nay hơi im ắng, có lẽ là do hết kì luận văn rồi nên mọi người bắt đầu nộp bài. Cũng có thể là do đã hết deadline, thời gian nguy nan nhất đời sinh viên rồi, nên cũng không còn ai có nhu cầu nữa. Có lẽ cũng vì vậy mà lịch làm việc của mình đến tháng 5 là kết thúc. Nghĩ cũng hơi buồn vì không được đi làm nữa, mà không dược đi làm nữa có nghĩa là không được nhận luơng cao nữa, mà không nhận luơng cao nữa thì lấy gì mà ăn mà sống đây. Nghĩ đến đây chợt thấy chạnh lòng, à, nãy giờ mình chỉ diễn sâu thôi chứ mọi chuyện cũng không quá đáng đến như vậy đâu. Hô...

Câu chuyện đêm muộn

Đêm nay lại có chút gì đó ưu tư và lo lắng trong lòng, mình quyết định viết ra để xoa dịu đi nỗi lo âu kia, hi vọng là nó sẽ sớm nguôi ngoai. Hôm nay cái mà mình lo lắng nhất chính là visa đi châu Âu, mình đã có gần như đầy đủ các loại giấy tờ cần thiết. Để xem nào: hộ chiếu (mai photo), Brp (mai photo), giấy xác nhận sinh viên (mai xin), chứng từ ngân hàng (5 ngày rồi xin), bảo hiểm du lịch đã có, xác nhận đặt phòng đã có, còn cái quan trọng nhất đó chính là vé máy bay. Dịch vụ hủy vé trước khi xong của chị Sammy Wu ấy không biết có được không nhỉ? Mình thử gửi tin nhưng chưa đựoc rep, nhưng rồi mình vào trong group thì mình mới biết đúng quy trình là như thế nào. Hi vọng là khoảng 5 ngày trước khi xin visa mình sẽ yêu cầu vé máy bay hủy trong ngày. Nói chung hi vọng là sẽ có, nhưng nếu không có thì buộc mình phải làm vé máy bay rồi bay thôi. Không sao cả, mình làm được! Điều sâu thẳm trong lòng mà mình đang muốn nói ra, đó là được gặp lại anh ấy một lần nữa. Quyết định này thật đi...

Random Draft on Wednesday

Hôm nay trong bài viết này mình sẽ dùng tiếng Việt. Mình đang cố gắng hoàn thành bài tập được giao, nhưng có vẻ như mọi thứ hơi bị rối rắm. Mình đang cố gắng suy nghĩ và đọc lại cũng như phân tích mọi thứ từ đầu để định huớng lại thứ mà mình đang cần đó là gì. "Thứ mà em còn thiếu chính là thứ em đang tìm kiếm"- Lan Khuê said. Mỗi lần nghe cái câu huề vốn này lại thấy buồn cười. Nhưng mà dù sao thì mình cũng cần phải tập trung cao độ để mình có thể làm bài cho tốt. Sáng nay mình khá là buồn ngủ vì bài đọc không hiểu, nhưng mà mình thấy có lẽ là do màn hình của cái máy Mac khiến cho mắt mình díp lại. Không hiểu vì sao mà mình nhìn lâu vào cái màn hình đó là đau mắt dữ dội, mình nghĩ là có vấn đề gì đó với cái máy Mac cũng như cái màn hình của nó, chứ mình ngồi dây xài máy tính vẫn rất là bình thường chứ có gì đâu mà bị đau mắt dữ dội vậy? Hơn nữa, khi mình đọc sách mình lại không thấy đau mắt gì cả cho đến khi nhìn vào màn hình. Điều đó có nghĩa là gì? Không nên dùng máy...

Lại một ngày cô đơn...

Lại một ngày cô đơn... Hôm nay điều gì khiến cho mình buồn nhỉ? Ừ thì thấy đám bạn bè xung quanh đi chơi đây đó, rồi lúc nào cũng có nhau, mình lại nhớ đến ngày xưa lúc mình còn ở Đà Nẵng, đi chơi xa với mấy đứa bạn lúc nào cũng vui, mặc dù cãi nhau hoài, nhưng mà thích, vì thân nhau lắm, nên cũng rất hiểu nhau. Chính vì vậy nên những cuộc vui với chúng bạn là những niềm vui bất tận. Nhưng mà, giờ đây thì mình chỉ có một mình thôi, đi chơi xa... lạ thật đấy, mình cũng đã từng tự nhủ rằng một mình vẫn ổn mà. Mình vẫn đi đây đi đó được chứ! Đâu nhất thiết phải có bạn bè mới đi được đâu? Mình nghĩ đây chỉ là áp lực ảo từ phía bên ngoài tác động vào mình khiến cho mình rơi vào trạng thái lo âu nhất định. Ôi mình lại cũng bị một cái phiền toái vào người nữa. Số là con bạn cùng trọ mới nhắn hỏi coi thử có bức thư nào ở đó không, thế là mình ton ton lấy chìa khóa xuống để mở hộp thư, cơ mà mình lại chẳng nhớ cái chìa nào mới đúng, cộng thêm cái ổ khóa đã bị rỉ, khó mở nữa, và trong ...

Random Writing on a Sunday

These days I am working on my assignment on research methods in the master course. This entry is made to express my free writing at the moments. According to my very own principle, every action from small to big needs a bit of warm-up. That's why I chose to write an entry to prepare myself for the next assignment. I know it's gonna be really hard, but I can do it. Just think about when you submitted it  with no burden at all, then you will be able to go on a short trip to different places around England. Don't be so harsh on yourself, Nguyen. This is free writing, you don't have to worry about your grammar, your structure or else. From simple words to repetition to academic words, just put anything comes into your head. The other me would like to see what you can do for this entry in this task. I'm listening to a playlist of old songs. That is, songs which are popular in the late 90s - early 00s. These Vietnamese songs make me feel nostalgic, I do miss my home c...

Viết linh tinh

Hôm nay là một ngày nắng nóng. Mình rất muốn đi ra chụp hình nhưng khổ nỗi cái vướng mắc bài tập nó cứ văng vẳng trong đầu khiến cho mình không có động lực để mà đi. Cơ mà tuần này bắt đầu mùa hè, mình nghĩ là sẽ có nhiều dịp để mình ra thưởng nắng và chụp hình. Điều ưu tiên là cần phải mua kem chống nắng cho mùa hè rồi. Tất nhiên là chống nắng ở đây khác với chống nắng ở Việt Nam vì Việt Nam là đất nước nằm trong khu vực nhiệt đới gió mùa nên khí hậu khắc nghiệt hơn so với ở Anh. Nơi đây thì khí hậu ôn đới hải dương là chính vì vốn dĩ Anh Quốc là một hải đảo, ngoài ra theo lời của các cô trong thư viện mà mình trò chuyện thì nước Anh chịu nhiều ảnh hưởng của khí hậu lục địa, tức là những quốc gia châu Âu, chính vì vậy nó thường hay có những đợt nóng / lạnh thất thường.  Mình đang cố gắng hoàn thành tất cả các bài tập được giao trước khi bắt đầu kì nghỉ hè, trong đó những công việc tất yếu, để mình liệt kê ra xem: Viết bài phản hồi về một mô hình cố vấn trong trường họ...

Nhật ký cho một ngày chủ nhật buồn

Hôm nay bỗng dưng khá tâm trạng, không hiểu là vì sao, có lẽ là vì thời tiết lạnh giá ở đây khiến mình buồn nhiều hơn là vui. Kiểu người buồn thì cảnh vật xung quanh cũng không lấy gì để cho cảm xúc trở nên tích cực hơn. Lại viết về người yêu cũ sao? Lần trước mình đã từng viết về người yêu cũ và vô tình một tai nạn trên web đã khiến cho bài đăng đó bị xóa và thay bằng một trang nhật ký khác về công việc của mình. Đó có phải là do định mệnh không? Nó muốn mình phải quên sao? Mọi thứ diễn ra cứ như một giấc mơ vậy. Mình đã từng trân quý nó, nhưng giờ mình phải học cách buông tay và cho nó tan biến. Gửi anh, người em từng yêu thương rất nhiều, Em sẽ viết hết ra những nỗi lòng của mình, một lần và không phải duy nhất, vì em biết đôi khi em sẽ nhớ và lại viết tiếp về anh, bởi anh là người đã mang cho em những cảm giác ấm áp nhất, và cho em được biết, yêu một người là như thế nào. Em sẽ kể lại những kỷ niệm của hai ta, dù nhỏ nhoi nhưng là những mảnh ghép không hề thiếu trong câu chuy...