Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

Viết cho ngày sinh nhật

  

Mình sẽ viết tầm khoảng 200 từ vì mình khá là buồn bởi vì mình đã mất công viết khoảng 1000 từ nhưng rồi mình lại không lưu được và ứng dụng bị treo và mình mất toàn bộ những gì mình đã viết. Có lẽ cảm nhận mình viết được không như lúc đầu nữa, nhưng mình sẽ cố gắng viết thật nhiều nhất có thể. Thời tiết hôm nay rất đẹp và mình cũng có tâm trạng vui, mình sẽ tận dụng nó thật nhiều để có thể có hiệu suất thật nhiều trong hôm nay.

Hôm nay là 21 tháng 2, và ngày mai mới chính thức là ngày sinh nhật của mình. Sinh nhật của mình rơi vào ngày chủ nhật, thật là một ngày đẹp để có thể tự thưởng cho bản thân và làm những gì mình thích. Sinh nhật như là một ngày để mình yêu bản thân nhiều hơn, cảm thấy vui vì mình hài lòng với những gì đang có ở hiện tại. Ngày sinh nhật thứ 31, một con số có vẻ không đẹp, nhưng theo mình đây là một số nguyên tố, chỉ chia hết cho 1 và cho chính nó. Trong tiếng Anh, số nguyên tố là prime number, nên có lẽ đây là năm prime của mình chăng? Mình đã đạt được rất nhiều thành tựu nhưng chưa có thời gian kiểm kê lại, và mình vui vì mình đã làm được rất nhiều điều cho chính mình, và cho mọi người.

Mình sẽ tạm lưu ở đây để đi ăn với bạn rồi mình sẽ tiếp tục viết, có lẽ phần mềm này sẽ ổn định hơn so với Focuswriter.

Mình đang ngồi tại quán cà phê thứ hai, sau một bữa trưa buffet cùng với một người bạn thân và mình sẽ cố gắng viết và đưa lên blog của mình sau khi hoàn thành. Mình đang viết lại lần thứ hai những gì mình viết vào buổi sáng, và tất nhiên là chúng sẽ rất khác so với lần đầu tiên bởi vì tâm trạng cũng khá thay đổi, và buổi sáng khi mình đặt tay lên bàn phím gõ, mình cũng đồng thời hoài tưởng và hoài niệm những gì mình đã trải qua.

Ngày hôm qua thật sự là một ngày sinh nhật rất vui bởi vì mình đã tổ chức một buổi tối cùng với những món ăn thật ngon cho những người bạn mình quý. Điều đặc biệt trong bữa ăn này đó là tất cả các món ăn mình nấu đều là những món chay và chúng rất vừa miệng. Đầu tiên là món gỏi căn trộn, đây là hỗn hợp của dưa leo, cà rốt, củ cải tím, và mì căn. Làm mì căn có vẻ không khó lắm, nhưng chỉ rất là chán và nhiều giai đoạn thủ công và kết quả thì chỉ có một chút ít, nên cảm giác không thỏa mãn cho mình. Tưởng tượng lượng bột mình trộn hơn cả hai bàn tay, khi làm ra mì căn chỉ còn một nắm tay nhỏ mà thôi. Đó là phần gluten mình có được khi sử dụng bột mì bình thường, còn nếu là bread flour - bột làm bánh mì, thì lượng gluten protein sẽ nhiều hơn một chút. Mình đã làm toàn bộ lượng mì căn mà mình có để cho vào phần gỏi trộn, còn một phần gluten mình đã trộn thêm với bột đậu gà, tạo nên một khối gluten lớn như ức gà vậy. Mình quên phải tẩm ướp gia vị, nhưng không sao, nó vẫn rất ngon. Phần này mình bỏ vào món mì Quảng chay cùng với các gia vị như bí đỏ, khoai tây, cà rốt, nấm rơm, nấm đùi gà và ít đậu hũ. Hương vị đúng điệu kiểu mì Quảng mà mình thích, và rất nhiều chất dinh dưỡng. Món thứ ba là món ram bắp, đặc sản Quảng Ngãi, và mình biến tấu thêm bằng cách nhồi đậu hũ cùng với bắp và nấm mèo vào trong ram để tạo độ giòn cho món ăn. Món này có vẻ là món được ưa thích nhất bàn bởi vì chúng hết sạch mặc dù mình đã làm rất nhiều. Mình biết món tủ của mình rồi, và có lẽ tương lai mình sẽ ghi chú lại những món ăn được nhiều người ưa thích.

Bên cạnh món ăn mình làm thì những người bạn xung quanh mình đêm hôm qua đều khiến mình rất vui. Mình thực sự thấy thoải mái khi ở bên cạnh họ. Không biết mình sẽ còn được ở bên nhau đến khi nào nên mình trân trọng từng khoảnh khắc khi các bạn ấy ở bên. Mình không cần quà cáp bởi vì những ngươi bạn ấy chính là món quà tuyệt vời nhất mà mình có được. Với lại, ở tuổi này, vật chất với mình cũng không quá quan trọng nữa. Mình cảm thấy vừa đủ: có đủ tiền để tiêu xài, có đủ đồ để ăn, đủ bạn để sẻ chia, đủ thời gian để làm những việc mình thích. Những điều này khiến mình thêm yêu thương mọi người hơn, nỗi cô đơn cũng vơi đi dần. Khi viết đến những dòng này, lòng mình bỗng dâng lên một cảm giác hoài niệm đến khó tả, và bài hát Chiisaki mono hiện lên trong đầu mình, khiến mình phải mở nó để cảm nhận giai điệu của tuổi thơ. Nó là một bài hát tiếng Nhật, và mình không hiểu toàn bộ bài hát, nhưng nó cho mình một cảm giác buồn vui lẫn lộn, đó là khoảnh khắc mình chia tay với thời thơ ngây, thời còn là một đứa học trò trên ghế nhà trường, dù không mấy vui, nhưng những hình ảnh của mình năm tháng đó khiến cho mình nhớ rất nhiều. Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó thôi mà mình đã là một thanh niên 31 tuổi rồi. 31 tuổi thì có phải là thanh niên nữa không nhỉ? Và ở tuổi này, thật vui vì mình bắt đầu có những thói quen tốt cho bản thân, từ việc tập thể thao đều đặn, kiểm soát sức khỏe tốt, cũng như có những sở thích mới hợp với bản thân mình hơn. Một điều mà mình không thể tin mình đã làm được, đó là mình đã hít đất được 43 cái! Trước đây khi mình khoảng 15-16 tuổi, mình chỉ có thể làm được 7 cái thôi, và có vẻ như mình đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, ít nhất là về thể chất, còn về tinh thần và con tim của mình thì vẫn còn yếu đuối lắm haha.

Mình sẽ hoàn thành một số dự án còn dang dở như con Togepi papercraft và có thể là thêm một con pokemon nữa chăng, nếu có thời gian. Mình cũng sẽ cố gắng thuần thục một số nút thắt chuyên dụng và tổng hợp sổ tay các nút và chức năng của nó để có thể chuẩn bị tốt cho chuyến thám hiểm hang động sắp tới. Ngoài ra mình cũng muốn tập quay bút để nâng cao sự khéo léo của bản thân mình. Thật là nhiều thứ phải làm, nhưng đừng quên, mình còn luận văn và nhiều bài báo cần phải hoàn thành nên cố lên nhé!

Mình có một ngày sinh nhật thật vui. Tuổi 31 thật đẹp nhé Nguyên.

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

Viết về sự tàn nhẫn của thuật toán mạng xã hội

Sáng nay mình đọc tin tức về Venezuela và tổng thống Trump đã bắt tổng thống Maduro, cộng thêm việc đọc bình luận khiến mình cảm thấy bức bối trong lòng nên mình muốn viết ra. Mình sẽ viết trước về mạng xã hội, thuật toán, rồi sau đó viết về chuyện chính trị sau, vì mình không biết nhiều về chính trị.

Thuật toán của mạng xã hội thật tàn nhẫn. Nó là một hệ thống lập trình máy móc được tạo nên bởi hàng triệu lập trình viên và thợ code. Bản chất của nó là để đo, đếm thời lượng tương tác của người dùng và nội dung trên mạng xã hội. Nó sẽ đưa ra một loạt lựa chọn và bắt đầu đo thời gian người sử dụng dừng lại trên nội dung đó và bắt đầu tính toán nội dung nào có xu hướng giữ sự chú ý lâu nhất. Sự chú ý ở đây có nhiều mức độ, từ việc nhìn đủ lâu vào nội dung, cho đến việc nhấn vào tương tác, hay bình luận và chia sẻ nội dung. 

Thuật toán mạng xã hội không quan tâm đến cảm xúc của người dùng, nó không quan tâm đến việc người dùng có muốn hay không muốn, nhưng nó được lập trình để nắm bắt lấy tâm lý con người. chúng ta sẽ chú ý đến những nội dung có tính gây sốc, kích thích các cảm xúc mạnh như giận giữ, sợ hãi, hay khiêu gợi để có thể nán lại lâu hơn ở video, hình ảnh, hay bài viết. Con người chúng ta không khó đoán như ông bà ta nói, và chúng ta đã được nghiên cứu về tâm lý để biết thị hiếu của từng nhóm người nghiêng về những nội dung gì. Với nhóm đồng tính nam chẳng hạn, nó sẽ luôn hiện lên các bài viết, meme về các pop girls, các hình ảnh thirst trap (khiêu gợi) với những người mẫu thiếu vải hay những hình ảnh photoshop… Những thông này đều hướng đến một mục tiêu cuối cùng: khiến chúng ta phải tham gia vào ít nhất một trong những nội dung đó, để tăng tương tác, và cuối cùng là xem quảng cáo và mang lợi nhuận đến cho các tập đoàn đứng sau các mạng xã hội này mà ta không hề hay biết.

Thêm một điều nữa về thuật toán. Để những nội dung này đến được với người dùng một cách "tự nhiên", các lập trình viên cũng đã sử dụng nhiều chiến thuật khác nhau. Một trong những chiến thuật đó là chính là sử dụng "bots" hay robots, nôm na là những tài khoản giả, ảo, tham gia bình luận và tương tác với nội dung để làm cho bài viết trở nên có vẻ như được ưa chuộng trên mạng xã hội, đánh vào tâm lý FOMO (fear of missing out - sợ bị bỏ lỡ) của con người, và rồi họ có thêm tương tác. Lợi dụng việc tăng mức độ tham gia, rất nhiều "click farm" (trại click - trại chạy quảng cáo - trại tăng follow) đã ra đời như một dịch vụ cho người nổi tiếng có thể sử dụng để tăng độ nhận diện và hình ảnh thương hiệu của mình, cũng như tăng tương tác cho trang, và cuối cùng là để chạy quảng cáo, bán hàng, hoặc làm môi giới cho một bên thứ ba.

Mạng xã hội luôn được quảng cáo là miễn phí. Mà mình thì khi ở trong khoa học quá lâu, những tính từ trong diễn ngôn đều gây ra vấn đề. Từ free có thể là tự do, có thể là miễn phí, có thể là rảnh rỗi. Mạng xã hội được quảng cáo là miễn phí cho mọi người, và, từ lâu khi chủ nghĩa tiêu dùng xuát hiện, "Khách hàng chính là sản phẩm, là công cụ cho các tập đoàn" (dịch). Nó chẳng bao giờ miễn phí cả, chúng ta chính là sản phẩm của mạng xã hội, cung cấp tương tác, cung cấp thị hiếu, cung cấp dữ liệu cho các mạng xã hội để mạng xã hội như một phần trung gian để bán hàng, quảng cáo, tiếp tục thôi miên người dùng vào các nội dung khác, cho dù nội dung đó có tốt đẹp đến mấy đi chăng nữa. Mà thật ra, nội dung tốt đẹp thì không nhận nhiều tương tác bằng nội dung xấu và gây sốc, vì nó đi ngược lại với cái thông thường trong thế giới quan của con người. Và đó chính là cách mà mạng xã hội đang nắm thóp chúng ta. Lòng người khó biết nông sâu? Không đâu, lòng người dễ đoán hơn bạn nghĩ nhiều.

---

Đây là xong phần một, sẽ viết tiếp phần hai sau khi viết bài nghiên cứu riêng.

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

Viết vẩn vơ cho ngày đầu năm

 Ngày 1 tháng 1 năm 2025

Trong 25 phút mình có thể viết được bao nhiêu? 

Hôm nay là ngày đầu năm và thật may là quán cà phê Starbucks gần nhà vẫn còn mở. Mình mang 2 quyển sách để lên bàn và làm như mình sẽ đọc chúng nhưng thực ra mình mất 1 tiếng để có thể warm up, à không, mày mò rồi xem youtube như một thứ làm cho mình phân tâm. Phải tìm giải pháp cho vấn đề này mới được. Một vấn đề khác của mình đó chính là việc mỗi sáng hay trước khi đi ngủ mình đang có một thói quen xấu là lướt video thật lâu để rồi thấy hối hận vì phí thời gian. Nó trở thành một vòng lặp không tốt chút nào. Đây có lẽ là mục tiêu của mình trong năm mà mình nên chú ý để cải thiện bản thân.

Đầu năm mình nên viết ra mục tiêu của mình trong năm nay để xem thử mình có thể làm được những gì, rồi cuối năm nhìn lại để có cái checklist cho vui nhà vui cửa. 

- Mình muốn cải thiện fingerstyle guitar để có thể chơi khoảng 3-5 bản nhạc hoà tấu acoustic.

- Mình muốn đạt trình độ B1 tiếng Tây Ban Nha trong năm nay. Với năng lực hay năng khiếu của mình, mình tin là mình có thể.

- Mình muốn thay đổi thói quen dùng điện thoại trước khi đi ngủ và sau khi thức dậy. Có lẽ mình nên để nó ở ngoài phòng khách thay vì mang nó vào phòng ngủ.

- Mình muốn trở thành PhD candidate - nghiên cứu sinh tiến sĩ sẵn sàng cho việc nghiên cứu và hoàn thành luận văn của mình.

- Mình muốn có thêm cơ bắp và giảm được mỡ bụng

Có lẽ chừng đó là đủ cho New Year Resolutions của mình. Ủa khoan, mình 31 tuổi rồi sao? Trời ơi mình đã già rồi. Không được, không được nghĩ mình già. Nếu cứ suy nghĩ như vậy mình sẽ già thật. Có vẻ như tuổi tác của mình khiến mình càng ngày càng có khoảng cách lớn với thế hệ sau này và có lẽ sẽ rất khó khăn cho mình để hiểu và tương tác chăng? Hoặc có lẽ không vì tâm hồn mình vẫn trẻ và có những giá trị nó vẫn luôn luôn nhất quán từ đời này sang đời khác và không dễ gì có thể thay thế, nên mình tin vẫn có thể nhìn thấy được từ những bạn trẻ sau này. Ủa nhưng mà bài này nói về mình mà, đừng đưa người khac vào! Nhưng mà, loài người là một sinh vật sống theo xã hội, không thể nào nói về ta mà không nói về người. Dù sao đi nữa thì đây cũng là thời gian mình nên chậm lại một chút và tận hưởng những ngày nghỉ. Biết là mình đang rất căng thẳng và sẽ mất rất nhiều thời gian để có thể xử lý hết công việc, nhưng đừng vì nó mà làm cho bản thân mình kiệt quệ.

Mình cảm thấy mục tiêu của mình đặt ra khá là hợp lý, và đạt trình độ B1 không phải khó, bởi vì mình biết cách học tốt nhất. Nếu thành công, mình có thể ghi chép lại quá trình học tập của mình và hi vọng có thể viết thành một bài luận để xuất bản.

Mình cũng nghĩ nhiều về nơi mình sẽ đến sau khi tốt nghiệp. Có thể là châu Âu? Nhưng cũng có thể là Mỹ nếu như có ai đó là động cơ cho mình ở lại. Với mình nơi ở không quan trọng, nơi nào mà mình và người đó có nhau có lẽ quan trọng hơn. Con tim mách bảo thì hầu như sai, nhưng bằng cách nào đó lòng mình trở nên thanh thản. Lý trí thì hầu hết đều đúng, nên chắc mình chọn lý trí nhiều hơn trong nhiều trường hợp, nhưng mà ở nơi nào đi nữa, miễn là nó hợp với chuyên ngành mình mong muốn, và mình có thể phát triển được bản thân. Việt Nam giờ chắc chỉ là nơi mình về thăm chứ không phải nơi mình phát triển nữa. Mình được lựa chọn, nên mình chọn đi, và điều đó làm nên một con người thật khác, và con người này, dù còn chút gì đó giả dối, nhưng nó vẫn nhiều phần rất thật. Ở một nơi thật xa, nơi người ta chẳng biết mình đang làm gì có lẽ là tốt nhất. Mặc dù vẫn thích sự gần gũi của văn hoá Việt, nhưng mình không thích việc người ta phá đi ranh giới giữa không gian cá nhân và không gian công cộng. Đó là bài học đắt giá mình có được trong những năm đi làm ở Việt Nam.

Đêm đêm khi đầu đặt lên gối mình cũng tự hỏi không biết mình đang làm gì, mình nên làm gì, và mình phải làm gì. Mọi người cứ nói bản thân ta là duy nhất trong vũ trụ này, nhưng mà suy cho cùng, ta vẫn là con người, và chúng ta thật dễ đoán, tâm lý chúng ta đã được học, nghiên cứu, và bây giờ đang được điều khiển bởi mạng xã hội, truyền thông, chính trị. Ta chẳng có cách gì có thể bước ra khỏi thế giới đó nữa, thế giới đó đang dần hoà vào tính sinh học của loài người, và chúng ta dần đang chết bởi nó. Mình thật nhỏ bé trong chiếc giường đơn này và chẳng làm được gì trong vũ trụ bao la như thế. Thôi thì, cứ tận hưởng từng giây mình đang có, những dòng chữ đang viết, những tế bào da đang rơi, những lọn tóc rụng, giọt cà phê thấm vào thành ruột, âm thanh từ chiếc loa trần vọng vào ốc tai. 

Mi mắt giật rồi, có lẽ mình nên nghỉ ngơi chút rồi quay lại viết.


Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025

Series viết trong kỳ nghỉ #1

Series này mình sẽ viết về nhiều thứ, từ bản thân đến suy nghĩ về xã hội. Dựa vào quan điểm cá nhân để có thể viết về thế giới, và cũng như trau dồi khả năng viết của mình trong tiếng Việt. Viết không hay nhưng không có nghĩa là mình không viết được. Hay dở thực ra cũng tuỳ vào người đọc nữa. Nếu người ta hiểu từ đầu đến cuối mình viết cái gì, người ta sẽ khen hay, người ta có cảm xúc để kết nối đến câu chữ mình viết ra, người ta sẽ bày tỏ thái độ. Còn nếu câu cú mình lạc lõng, không ăn nhập gì, thì đó mới gọi là dở, mà mình cũng hay mắc phải lỗi như vậy lắm haha.

Đã lâu lắm rồi không viết như thế này trong căn phòng của mình. Vốn dĩ mình định lên trường để làm bài và đọc thêm tài liệu, nhưng có vẻ như trường đã đóng cửa bởi vì hôm nay là Giáng Sinh - ngày nghỉ quốc gia nên không có chỗ nào mở cửa cả. Nghĩ đơn giản như ngày Tết Việt Nam vậy: mồng một Tết thì tất cả mọi người đều nghỉ và hàng quán đều đóng cửa, tất nhiên là gần đây một số cửa hàng vẫn tranh thủ cơ hội để kiếm thêm thu nhập và kiếm nhiều tiền hơn bởi vì Tết với họ cũng không còn ý nghĩa gì nhiều nữa, bởi vì giữa việc kiếm thêm thu nhập và ở nhà để sinh hoạt, dường như việc ở nhà không phải để nghỉ ngơi, mà là lúc để quán xuyến công việc nhà, tổ chức các hoạt động tại nhà cũng như thực hiện các nghi lễ. Vì điều này có lẽ dần trở thành một thứ vướng bận trong cuộc sống, cộng thêm sự hối hả của nhịp sống hiện tại, việc nghỉ lễ đã không còn cho họ cảm giác nghỉ ngơi nữa. Giữa việc tiếp tục công việc thường ngày cộng thêm tiền lương để họ trang trải thêm đôi chút, và việc ở nhà để quán xuyến mọi thứ trong gia đình cùng những mâu thuẫn tiềm tàng khi sinh hoạt chung, điều hiển nhiên là họ sẽ chọn thứ gì có lợi nhiều hơn rồi.

Viết là viết vậy thôi, chứ chủ yếu để mình giải toả căng thẳng trong lòng. Bực thật, chiếc bàn mình viết nó cứ bị lắc mặc dù mình đã cố gắng làm cho nó bền nhất có thể. Thực ra chiếc bàn này chủ yếu để thiết kế chơi game chứ không phải để viết bài, và khi gõ phím mình phải gõ chậm chứ không được ấn mạnh nếu không nó sẽ tạo ra độ rung lắc làm cho mắt mình khó điều tiết hơn. Thôi thì cứ nhẹ nhàng tình cảm mà viết. 

Thực sự mà nói thì mình rất muốn hoàn thành xong phần tiến sĩ, nhưng để làm gì nhỉ? Mình muốn có công việc ổn định và muốn tìm kiếm tình yêu của lòng mình vì mình rất cô đơn, nhưng có vẻ như mọi thứ đang quá khó khăn. Đây là một phần trong hành trình học tiến sĩ mà mình phải vượt qua để có thể thành công trong việc làm sau này. Mình sẽ trở thành một giáo sư, và để làm được điều đó mình cần phải có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về năng lực học thuật cũng như kiến thức. Mình đã có, chỉ là mình cần phải sắp xếp một cách có hệ thống để có thể khai thác tối đa tiềm năng của mình. Cần phải đọc thêm nhiều nữa. Nhưng mà hôm nay là ngày nghỉ, có cần phải cố gắng đến vậy không? Có thể. Nhưng mà hãy yêu thương bản thân một chút, đừng gắng chịu quá nhé.


Thứ Tư, 24 tháng 12, 2025

Giáng Sinh Xa Xứ

Dec 24, 2025

Đặt tiêu đề nghe vậy thôi chứ thực ra cũng không có gì nhiều. Chỉ là muốn viết ra thật nhiều như một cách để giải toả căng thẳng và cảm giác trống trải trong lòng. Hôm nay mình đang uống một ly latte tại quán cà phê, đang sửa xe, hi vọng không quá đắt tiền và mọi thứ đều ổn. Mình muốn một ngày thật bình yên để đọc quyển sách còn dang dở và có thể làm một số thứ mình muốn. 

Một năm chưa về nhà, mình cũng nhớ gia đình chứ, nhưng thôi kệ, cũng phải quen thôi, mọi người cũng quen mà. Mình đã gửi quà về nhà rồi, cũng nhẹ lòng bớt, chỉ là, mình cảm thấy mình lạc lõng và cô đơn khi thấy mọi người ai cũng có nhau. Ở tuổi 30 (má ơi, 30 tuổi rồi sao…), cảm nhận của mình nó không như những thời mình còn 20 hay lúc học thạc sĩ  nữa. Nói sao nhỉ, nó cứ nông cạn, nó không khao khát, cháy bỏng như ngày xưa nữa. Nỗi cô đơn nó trơ trọi và sâu thẳm, như một vết thương sâu đã lành nhưng nó trở thành tổn thương vĩnh viễn. 

Đón Giáng Sinh vì không khí ở bên Mỹ khá là nhộn nhịp, nhưng tới những ngày cuối cùng, nó Thực ra mình không theo đạo nên mình cũng không tận hưởng như người Mỹ, nhưng ít nhất nó cũng có gì đó. Hôm qua mình để đồ ăn bên ngoài và con mèo tranh thủ cơ hội ngay, thế là mất phần ăn của mình. Cảm thấy thật tội lỗi vì nó không phải mèo của mình, nhưng cũng bực mình nữa, bực vì mình không cẩn thận, bực vì đã vậy còn phải xin lỗi thằng bạn vì mình để đồ bên ngoài mà không đậy kỹ, mà nếu con mèo nó ăn nó đau bụng cũng là do mình.

Bực thứ hai nữa là nhận được phản hồi từ hội đồng của mình. Biết là những phản hồi này mang tính xây dựng nhiều và giúp mình nhiều để cải thiện bài viết và khả năng viết của mình nhiều hơn, nhưng mình cứ thấy khó chịu, bởi vì mọi thứ không diễn ra như ý mình muốn, và mình cũng nhận ra tính mình cũng khá là hấp tấp và muốn cho xong, nhưng như vậy thì đâu có chất lượng. Có lẽ mình nên cải thiện phần viết của mình nhiều hơn. Nhiều khi bí ý tưởng nhưng chẳng biết phải viết như thế nào nên mình cứ nguệch ngoạc đại những gì mình có và rồi đọc lại thấy mình viết tệ thật.

Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, thời gian qua mình cũng đã viết rất nhiều, hơn 3 môn học và 20 tiếng làm việc liên tục như vậy, mình cũng đã viết rất nhiều. Ôi, mình bắt đầu bị phân tâm và mất chú ý rồi. Trung bình mỗi môn mình cũng viết khoảng 3000-4000 từ, cộng thêm bài viết này nữa, thời gian hầu như mình không có để có thể tập trung viết một cách nghiêm túc. Có lẽ mình nên bỏ bớt môn trong kỳ sau để có thể viết nhiều hơn và viết thật đầy đủ. Có lẽ mình cần đọc thêm sách để có thể mở rộng vốn từ vựng học thuật cũng như ngôn ngữ để viết gọn và tốt. Mình có một thói quen không tốt đó là việc mình viết hay bị lê thê và dài dòng, giống như mình muốn diễn đạt 2 đến 3 ý một lần nhưng mình không muốn tách câu, và thế là câu mình bị lủng củng và sai ngữ pháp. Thực ra mình cũng không diễn đạt ý tốt trong đầu, nên khi phác thảo ra thành câu chữ nó cũng thể hiện những gì trong đầu mình, mờ nhạt như sương mù sớm hôm.

Mình cảm thấy nhẹ lòng hơn nhiều, có lẽ là mình đã rõ ràng hơn trong việc muốn nói ra điều gì. Phải chi mình có thể rõ ràng ngay từ khi mình hiểu và viết, mọi thứ có thể sẽ đơn giản hơn nhiều. Nhưng mà, não bộ con người thì phức tạp, và ngôn ngữ mình viết ra không chỉ đơn giản là những gì mình đọc, mà nó là hội tụ về góc nhìn, cảm nhận, văn hoá, tính cách cá nhân nữa. Mình sẽ dành thêm thời gian viết và dựng dàn ý lại để mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.

Đừng tự trách mình nhiều quá Nguyên à, mày đang làm rất tốt mà. Không phải tao đang nịnh bợ, nhưng tao không muốn mày tự ti quá vào năng lực của mình vì một bản nháp chưa hoàn chỉnh. Mày có thể làm được nhiều hơn và mày sẽ làm được (hmm, mình nghĩ mình nên dùng thử bàn phím colemak xem sao?). Mọi thứ sẽ ổn thôi. 

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2025

Viết trong ngày cuối tuần

 Ngày 11 tháng 1 năm 2025

Lại một ngày trôi qua, và là một ngày lạnh giá. Băng chưa kịp tan, và tuyết vẫn còn phủ trắng đường, phủ đầy chiếc xe hơi của mình. Mình không biết phải làm gì cả, cảm giác có vẻ trống rỗng nhỉ? Vừa muốn làm gì đó, vừa lại không muốn làm gì, đây là tình trạng trì hoãn mà mình hay gặp. Có lẽ mình nên sắp xếp lại một chút công việc của mình để tránh rơi vào tình trạng như thế này. Mình nên đọc sách, hay chơi guitar, hay học lập trình gì đấy. Có thể mình nên làm một cái như memo để ghi lại mỗi ngày vừa qua mình làm gì, chứ như thế này lại để thời gian trôi qua vô vị quá.

Bỗng dưng mình thấy nhớ nhà vô cùng, tại vì lạnh, và cũng tại vì cô đơn quá. Không biết mình phải làm gì đây. Có những lúc mình chỉ muốn từ bỏ để về với nhà, nhưng mà ở nhà thì lại không làm được gì ra hồn cả. Bản thân mình cũng từng có những hoài bão, nhưng rồi sớm chợt nhận ra chúng chỉ là những ảo mộng tưởng tượng của mình khiến cho bản thân cảm thấy phấn chấn lên được chút nào đó, rồi lại rơi vào trạng thái thất vọng. Biết là như vậy nhưng mà sao cứ lặp đi lặp lại thói quen đó hoài. Không chỉ dừng lại ở đó, có nhiều thói quen xấu mình cần phải từ bỏ như thức khuya cũng như làm việc tào lao chứ không tập trung vào công việc chính. Mình cũng muốn luyện tập thói quen tốt chứ, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Không, mình biết, ở tuổi này rồi mình biết, nhưng mình không đủ động cơ để làm, bởi vì làm để làm gì? Niềm vui của mình nó chớm nở tối tàn, và mình chẳng thích như vậy chút nào.

Nói tới tuổi lại nhận ra, tôi đã 30 rồi sao. Một nửa cuộc đời của tôi đã trôi qua nhanh như một cơn gió vậy đó. Tôi đã làm được gì? Tôi đã sống như thế nào? Tôi đang làm gì và tôi phải làm gì giữa cuộc đời mông lung này? 

Ngồi nghe chút nhạc, rồi ngẫm lại, chắc mình nên trang trí một chút nhà cửa đón Tết cho đỡ nhớ nhà. Tuần sau là bắt đầu vào làm việc rồi, đúng như bạn trọ của mình nói vậy, hãy tận hưởng thời gian ở nhà thật nhiều trước khi vò đầu bứt tai trong học kỳ mới haha.


Thứ Năm, 2 tháng 1, 2025

2025 - Ước vọng cá nhân, những dự định trong năm

 Chào nhật ký thân yêu,

Năm mới lại đến, và lại là một đêm nữa thức khuya. Mình còn nhớ rõ lời cô bác sĩ dặn dò khi siêu âm phần bụng rằng không được thức khuya, nhưng không hiểu vì sao mình vẫn cứ làm, và đó là một thói quen xấu mình cần phải bỏ. Thiết nghĩ mình cần hạn chế thức khuya và đầu tư thời gian cho những hoạt động khác ý nghĩa với cuộc đời mình hơn. 

Mình hẹn với bản thân phải lập thói quen viết 200 từ mỗi ngày, nên mình sẽ cố gắng viết cho hôm nay bù cho hôm qua, và trong ngày hôm nay cũng phải cố gắng viết thêm. Mình đã lập danh sách những công việc cần làm, và phải đạt được. Ôi thật lười biếng làm sao. Mình đã cố gắng lắm nhưng sao thói quen xấu lại khó bỏ như vậy? Mình phải đặt lại mục tiêu cho bản thân trong năm nay:

Đi được 2 trên 3 các địa điểm sau : 

1. New York

2. Grand Canyon

3. Vancouver

Ngoài ra một số hoạt động mình cũng muốn cải thiện đó là:

Đọc thêm ít nhất 10 quyển sách

Chơi được thêm ít nhất 3 bản acoustic guitar và học nâng cao

Nhảy được bài Into the New World.

Cũng được ấy nhỉ? Giờ thì đến lúc mình tâm sự này. 

---

Dạo gần đây những cảm xúc hiện sinh lại tràn về, và mình cảm giác như tìm kiếm thứ gì đó ý nghĩa trong cuộc sống hữu hạn này thật mệt mỏi. Mình nghĩ rất nhiều về cuộc đời của mỗi người, và có những kiếp người sống trong nhung lụa xa xỉ, nhưng vẫn có những người sống một đời khổ đau, thấp hèn, dù vẫn là loài người. Có những thứ về cuộc đời, về loài người, mà càng nghĩ đến, mình càng cảm thấy thiếu đi động lực sống. Ta đang làm gì? Ta đang đuổi theo điều gì? Đích đến của chúng ta đều là những nấm mồ, đẹp hoặc xấu, hoặc chỉ là một ụ đất bên đường không ai hay. Xác thịt rồi cũng sẽ thối rữa và bị giòi bọ làm tiệc trên đó, và cuối cùng là vi sinh vật sẽ phân hủy hoàn toàn cơ thể chúng ta. Nghĩ đến điều đó mình cảm thấy sợ, sợ phải chết, sợ phải chứng kiến những người thân yêu của mình ra đi, và chỉ muốn bên họ mãi thôi. Có nhiều biến cố trong cuộc sống khiến cho mình phải suy nghĩ hoài về bản thân và gia đình. Mục đích của mình là gì? Kiếm tiền để người thân mình tận hưởng, vậy thôi. Cứ mỗi lần mình làm một điều gì đó, những suy nghĩ tội lỗi về con người và thế giới cứ dần hiện lên và mình phải cố gắng thoát khỏi nó. Mình nên ra đường đi đây đi đó chút xíu.