Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

Another day in Vietnam…

I’m home, I’m actually surrounded by the language, the people I’m familiar with, and where I grew up with. The reverse culture shock is not that severe, but I still feel different. I had so many feelings going back home and all the days ahead. I don’t really know where to go, what to do, and what will happen. They said what will be will be, but this uncertainty keeps giving me anxiety on a daily basis. 

When I came back, grandma was gone. What I could see was only the altar with her obituary photo which was carefully photoshopped to a template with a generic close up in ao dai with an emerald charm. I knew she passed away a long time ago, but still, it feels sad to know that the person is no longer on this earth, but only in our hearts, our minds, our memories. I remember very vaguely the time when I visited her, and I could sense the buzzing sound of the radio mixing with the voice of the broadcaster. There my grandma lied down sideways, resting her head on the palm, just like the lying Buddha statue you would often see in any Vietnamese pagoda. She would often speak in a heavy Hue accent but it was much harder to listen to because her front teeth fell off due to old age. She kept telling me “When will you show me a bride?”, as always, it's the worry of parents, or grandparents when they see their grown-up children in different stages of life. If you were a toddler, they would worry because you look too thin, and getting fatter would be an ideal body shape. When you become a teenager, they worry more about your academics, and want you to succeed, and when you start working, they will guide you towards marriage. 


I truly understand why and how they all did the same thing. They were all victims of trauma, victims of war, victims of politics. At the time when they had to run for their lives, dodging bombs, hiding from gunshots, assaults, who would get the time to learn about parenting? At the time when you can only earn limited food stamps and starvation, who would have the time to prepare for university? On days of starvation and emptiness and ransacking when we would never understand, they would do anything to keep things with them. Every small box, every container, every piece of paper became so valuable to do everything with it. small receipts, used tickets, envelopes became sticky notes; nylon bags became food containers, tupperware or whatever people want to call these days (small holes don't matter, microplastics don't matter if we are starving to death);  cardboard boxes became clipboards and drawing pads. Every drop of oil was so important for the lamp back in the days. The trauma was so heavily damaged to the entire generation that they have become deeply rooted to all the parents and grandparents. I complain and feel annoyed at how mom never throws things away, and all the rooms are filled with objects, items, packages instead of a living space, but I really understand how devastating it was back then to have nothing in your house, and what's the point of having space without having any groceries or items that keep you surviving? Every time I tried to throw things away, mom would become super angry and yell at us. I guess she found comfort and solace in the big disorganization and messy rooms with all the stuff everywhere because this is safety, this is fulfilling, this is the sense of having enough to cater for a family of ten.

I can't really change anything, and I will have to live with that. It might be quite annoying for me, but I understand what it's like to live like that. I will return to the US (for the last time) next Sunday. Can't wait to finish my studies and reach my graduation.

I think I should reach the end of my entry here. It was a heavy feeling for me, and I’m glad that the blog serves as my personal diary. At least when I die, my carbon footprint is not entirely gone. 

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

Về nhà (p1)

Ngày mai mình phải về Việt Nam rồi, tự nhiên cảm thấy nhớ nơi đây. Không phải là nhớ căn nhà này đâu, mà là nhớ con người, niềm vui, những bình yên đã diễn ra ở nơi đây. Cảm giác khó tả lắm, khi mình vừa nhớ cả hai nơi, vừa thấy lạc lõng ở cả hai nơi.

Mình chẳng muốn làm gì, hiệu suất công việc của mình cũng giảm rõ rệt, và mình cũng không 

biết mình đã mua đủ đồ chưa, hồ sơ mình còn thiếu gì không, mình cần phải mang thêm gì về. Nghĩ đến việc đó mà mình cảm thấy đau hết cả đầu. Những chuyến bay xa như thế này có lẽ không dành cho mình. Có lẽ một phần vì nghĩa vụ phải mua quà cáp về cho nhà, cũng như phải chuẩn bị rất nhiều giấy tờ để có thể sẵn sàng cho buổi phỏng vấn làm lại visa nên khi về mình cũng không thấy hào hứng lắm. Thực ra đợt này mình về là để đi chơi cùng em gái. Mình nghe tin em nó bị ung thư tuyến giáp, nên cũng lo lắm. Biết là phát hiện sớm để điều trị rồi nhưng mà nó nghe như là một án tử vậy. Thực ra thì ung thư không phải là một thứ bệnh ghê gớm, chỉ là tế bào của cơ thể phát triển một cách bất thường và tất nhiên là không thể nào ngăn chặn được chuyện đó xảy ra bởi sự phân bào hay tổng hợp ADN diễn ra một cách ngẫu nhiên. Trong rất nhiều khoảnh khắc trao đổi chất, sẽ có những lúc lỗi của cơ thể và khi đó ung thư xuất hiện, nên cũng gần như có thể coi là cái số. Với mình thì em gái hiểu mình hơn là mẹ, và giữa hai anh em có sự đồng cảm về cách sống cũng như cách nhìn đời. 


Dịp này về mình đi chơi với em gái nhiều hơn, nhưng cũng phải hoàn thành bổn phận của con cái trong nhà. Mình không vui chút nào vì mình muốn điều đó trở thành tính tự chủ trong người chứ không phải để được dặn là phải làm này nọ kia. Đây không phải cách để bày tỏ sự yêu thương, đây chỉ đơn thuần là làm cho không khí trở nên ngột ngạt. Bản thân mình cũng ngại không biết nói với mẹ điều gì. Tất nhiên tình cảm của mình cho mẹ thì không thể nào thay thế được và không thể phủ nhận, nhưng mình không thích cách mà mẹ vẫn luôn dạy cho con và giờ cho cháu, với nhiều tiêu chuẩn phi thực tế, và những cách quản lý trong nhà khá cực đoan. Nhưng thôi, giờ chuẩn bị về nhà là vui rồi. Về mình sẽ ăn thật nhiều, cũng không quên tập thể thao để duy trì được cân nặng và sức mạnh.

Bây giờ là 6 giờ 43 phút tối tại sân bay O'Hare, Chicago. Mình đang ngồi ở một băng ghế chờ để đến lượt check in vì phải ký gửi hai kiện hành lý chứ không mình cũng check in online rồi đi cho lẹ. Chuyến bay của mình sẽ khởi hành vào lúc 0 giờ 30 phút, và check in thì mở trước 4 tiếng, có nghĩa là 8h30 mới mở cổng. Mình phải ngồi chờ ở đây tận 2 tiếng đồng hồ nữa. Tranh thủ thời gian đó mình quyết định viết một vài dòng như thế này, sau đó sẽ xem một bộ phim để tranh thủ học tiếng Tây Ban Nha trong vòng chừng đó tiếng đồng hồ. Chắc mình phải đi dạo một vòng để xem thử quầy check in của EVA Air (hãng bay mình chọn) nằm ở đâu, kẻo tới giờ lại không tìm thấy rồi lại quýnh lên chạy đi lung tung. Mình vừa mới nạp cho bản thân một bình protein shake, còn một hủ protein yogurt nữa nhưng sẽ để trước khi mình vào cổng.


Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

Chủ Nhật Bình Yên

Một sáng chủ nhật khá là trì hoãn, có lẽ là vậy. Mình đã dậy sớm, nhưng lại nằm lì trong phòng và xem những nội dung người lớn và mất gần 2 tiếng đồng hồ cho việc đó. Mình cảm thấy tội lỗi cho bản thân, nhưng mà thôi, dù sao nó cũng đã qua rồi, có tiếc cũng không làm được gì. Việc quan trọng là mình cần phải có cách để sửa nó. Nhưng để sửa được thói quen này không phải là một điều dễ dàng, bởi việc xem những nội dung đó đang phản chiếu lại bản thân rằng mình đang căng thẳng, đang buồn chán, hoặc đang cô đơn, và mình có mỗi thứ một chút, riêng cái thứ ba mình có nhiều hơn. Có lẽ mình sẽ viết một chút về cảm xúc của bản thân, cũng như tổng hợp một số việc mình đã làm trong thời gian qua để cảm thấy nhẹ lòng hơn.

Đầu tiên là mình đã làm được chú vịt Psyduck Amigurumi bằng cách móc len (crochet). Mình khá là vui bởi vì đây là một dự án mình hoàn toàn không biết gì về nó, và mình đã làm được, không chỉ chú vịt mà còn có cả con Alpaca tặng cho anh bạn cùng nhà nhân ngày sinh nhật. Sắp tới khi về Việt Nam, mình sẽ mua một bộ len để đan ba món: một chiếc khăn quàng cổ, một chiếc mũ len, và một chiếc áo len để tặng cho ai nhỉ? Cho mình chứ cho ai nữa. Khí hậu ở Indiana khá là khắc nghiệt, và những cuộn len vải bình thường sẽ khá là ngứa và không tạo cảm giác ấm áp. Ở Việt Nam len rẻ hơn rất nhiều, tội gì không mua? Bên này cũng có mà len giá khá là đắt, nên mình cũng không có ý định mua đâu. Ngoài ra còn mua thêm vài cuộn để làm thú nhồi bông Hamtaro - món thú bông tối thượng mà mình thích nhất. Hi vọng nó sẽ ra gì haha.

Tiếp theo là một bữa ăn mình đã nấu cho anh bạn cùng nhà nhân ngày sinh nhật luôn. Trời ơi đủ thứ lý do, nhưng mà đơn giản chỉ là vì ở đây chán quá. Indiana không có gì thật, và mùa hè lúc nào cũng khá là yên tĩnh. Mình quyết định nấu món mì Quảng chay, nhưng khác lần sinh nhật mình là mình không có seitan (mì căn non), và mình dùng chủ yếu là tàu hủ ky để đủ lượng protein trong ngày, và mình cho thêm khoai mì vào trong nước dùng để nó đặc lại nhưng không bị mất vị như khoai tây (bỏ khoai tây vào là không khác gì nồi cà ri luôn). Thành quả thật sự rất xuất sắc. Mọi người đến và dùng rất vừa miệng. Hầu hết đều ăn ngon và ăn hết. Đối với người nấu, như vậy quả thật là một niềm vui lớn, bởi vì điều đó chứng tỏ rằng mình nấu ngon và mọi người đều hài lòng với chất lượng đồ ăn. Dùng bữa tối xong, tụi mình ở lại chơi board game có tên là Clues nhưng dựa theo kịch bản của Bridgerton (thay tuyến nhân vật thôi, chủ yếu game là mình tìm hiểu các dữ kiện và loại trừ ra để tìm manh mối). Tụi mình chơi đến hơn 11 giờ luôn ấy. Thật sự cảm thấy vui vì mình được gặp lại mọi người, và đã cười rất nhiều hôm ấy. Hi vọng là anh bạn cùng nhà cũng cảm thấy vui như vậy.


Tô mì Quảng chay có nấm, đậu hũ, bánh phồng chay, đậu hũ ky, cà rốt, bí đỏ, khoai mì

Cuối tuần như vậy đối với mình cũng rất vui rồi. Hi vọng mình sẽ có thêm niềm vui trong tương lai. Tuần sau mình về Việt Nam rồi, vừa vui vừa mệt vì phải đóng gói hành lý, chủ yếu mình muốn dành thời gian cho em gái bởi vì mình cũng chẳng biết sẽ ra sao. Thôi thì vui được chừng nào hay chừng đấy. Nhớ nhà lắm rồi.

Bài viết tiếp theo mình sẽ viết bằng tiếng Anh nhiều hơn. Xin hứa. 

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

Local Mexican Supermarket and Birria

In my journey of learning Spanish, I made friend with a Mexican guy who was super enthusiastic and passionate about helping me learn about Mexican culture. Last week, he introduced me to a dish named Birria, which is a Mexican beef stew with lots of ingredients. As a food gourmet and a cuisine enthusiast, I decided to make my move by making the dish on Saturday.

Making The Broth Base


Here in Lafayette, Indiana, there are a decent number of Supermarket or supermercado made by the Mexican immigrants. La Tapatia is one of them and it seems to be the most popular supermarket to shop around. Before shopping, I planned my cooking and shopping trip in the most efficient way possible. I watched a video that my friend recommended from a channel named La Capital. In the channel the creator showed a step-by-step instruction on how to make beef birria and most of the ingredients are foreign and exotic. This excited me because I got to try some spices and ingredients I have never used before. It was surprising for me to know more about the different types of chiles secos, or dried chili: chile pasilla, chile ancho, chile guajillo, so on and so forth. What surprised me more was that they are not spicy at all. They gave a slight taste of spicy, but not that burning hot sensation at all. I also bought some allspices, cumin, and black pepper for the cooking. While shopping, I noticed that this supermarket also sell menudo on saturday and sunday! Sabado y Domingo. I'm curious about the taste and the flavor of the soup. I know that menudo is rich in protein, which is what I really need, and they are often cheap because not many people dare to try the dish here. It cost me around $17 in total for the ingredients, not bad! After this, I went straight to Pay less supermarket to get the beef chuck roast which was on sale that day, and got myself some beef marrow bones to make proper broth. Oh, by the way, when I went to the cashier, I straight up spoke Spanish to them, though it's only "Hola" and "Gracias", I feel more confident now.

Making Salsa Rojo
It took me around 3 to 4 hours in total to make the soup and to make the beef more tender and juicy. I guess cooking is a test of patience where you have to wait to get the best of the flavor. It definitely paid off after 4 hours of patiently waiting. I had a great soup bowl and the beef was definitely juicy and at the point where it's not too dry. I kept worrying about the meat because if you cook it for too long, beef chuck, which contains mostly lean meat, will dry up and it's not happy to eat them. So I will call it a success. ¡Tuve éxito! I sent the photos of what I did to the friends and posted on my Instagram stories for some validation of myself (duh). It was a tranquill and calm day even though it stormed violently outside. The silver lining was that I didn't have to water all my plants, so that's one less thing to do.

Speaking of my Spanish skill, I think I have improved a lot. I also discovered a new Spanish anime that is actually based in Spain, and is originally created by Spanish animators in the anime style. Se llama "The Idhun Chronicles". I actually enjoyed it because it has friendship elements, urban fantasy, and not too cliché, I think. Ultimately, I want to improve my listening comprehension over time, so I was debating myself whether I should make use of the subtitle to help me understand it better, or watch the series without the subtitle and let the context and animations provide the clue and I can actually immerse and comprehend further. I think I will just make use of the subtitle but try not to look at it often and guess the actions and the dialogues based on the storyline. I think that would work.

Final product!

That's all for the update for my blog! Until next time, see you.

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

Indianapolis, Bandeja Paisa, Garfield Park

Hôm nay mình tự thưởng cho bản thân một chuyến đi đến Indianapolis. Mình đã có một ngày thật tuyệt vời. Sau khi tập gym tại nhà với bộ dây kéo resistance band (cảm giác mình chưa có đã lắm, có lẽ vì dây nó khác với tạ, nhưng mà mình vẫn cảm thấy khoẻ hơn), mình lên đường đến quán cà phê Anecdote, may mắn là vẫn còn chỗ trống để mình đậu xe. Gọi một ly latte đá, mình ngồi tại quán và tập trung sửa lại phần IRB mà mình cần thay đổi. Nội dung chính chủ yếu chỉ là thay phương thức thu thập dữ liệu bằng công cụ có tính bảo mật nhiều hơn thay vì smartphone, tức là sử dụng máy ghi âm thay vì dùng điện thoại thông minh để thu âm cuộc trò chuyện bởi vì chúng quá thông minh vượt mức cần thiết đến độ truyền dữ liệu cho tổ chức nơi mà chúng được sinh ra mà không cần đến sự đồng ý của người dùng. À thực ra mình không có đào sâu vào việc đó hôm nay, chủ yếu là mình chỉ muốn chia sẻ và cảm nhận trong ngày khi dành thời gian cho bản thân một cách ý nghĩa.

Thì việc sửa lại cũng không lâu lắm, nhưng điều đó cũng có nghĩa là mình phải sửa lại đề cương nghiên cứu của mình nhiều lần nữa, để chắc chắn là mọi thứ sẽ phải nhất quán với nhau, sau cùng thì cũng chỉ đảm bảo cho nghiên cứu của mình được chất lượng hơn thôi. Ngày tàn của mày đã tới, ủa lộn, ngày vượt vũ môn đã đến rất gần rồi. Mọi thứ sẽ ổn thôi!

Khoảng tầm 1h30 chiều, mình chạy xe đến nhà hàng Mr Pakaton, vừa hào hứng vừa hồi hộp, tại vì mình cũng chỉ khám phá theo cảm tính thôi, mà cũng muốn trải nghiệm đồ ăn của nhiều quốc gia Nam Mỹ nữa. Đúng là những nhà hàng kiểu này có cách bài trí rất khác, rất đặc trưng, nhiều biểu tượng trang trí của Colombia, rồi cách sắp xếp bàn ghế, màu sắc rất là bắt mắt. Thật sự mà nói là mình muốn nói tiếng Tây Ban Nha lắm, nhưng mà mình cứ bị sợ, rất là sợ, và bạn nhân viên cũng thấy một vị thực khách có ngoại hình khác, không phải Latino, và nhảy qua tiếng Anh ngay lập tức. Biết vậy mình có thể nói "Estoy apriendo español, ¿puedes ayudarme por favor?" Lần sau chắc chắn mình sẽ nói được. Phải vượt qua nỗi sợ này để mình có thể nói tốt hơn. Trong đầu mình chỉ có mỗi món bandeja paisa - món ăn đặc trưng của Colombia, và mình muốn thử nó. Bạn nhân viên còn giới thiệu thêm một Kola soda nữa, đó là một loại nước ngọt cũng đến từ Colombia, có vị khá giống kẹo cao su. Đợi cũng hơi lâu nhưng mình hiểu vì món này thực chất là nhiều tảng thịt với nhiều cách chế biến khác nhau và sự chờ đợi đã được đền đáp xứng đáng khi món ăn được đưa đến mình. 

Đĩa bandeja paisa gồm có cơm, bánh arepa, thịt ba chỉ chiên giòn, xúc xích cháy cạnh, bò bít tết, chuối nướng, nửa trái bơ tươi, và một chén súp đậu. Mọi thứ đều được tẩm ướp rất hài hoà, và ôi, mọi thứ đều rất ngon. Ba chỉ được cắt rất khéo léo, không cắt ra hoàn toàn, mà để thành tảng, làm mình liên tưởng đến râu bạch tuộc, bên ngoài thì giòn rụm, bên trong thì mềm ẩm, không bị khô, thịt bò có độ dai vừa đủ, có kèm theo chút mỡ (mình thích mỡ bò), ăn vào có một cảm giác beo béo rất khác. Xúc xích ăn rất ngon, mặn vừa phải, và kết hợp với cơm và bánh arepa cho mình một cảm giác rất thoả mãn, kiểu khi các gia vị và món ăn hoà vào nhau, thật sự rất tuyệt vời. Ngoài ra, vị ngọt của chuối nướng và vị béo thơm nhẹ của trái bơ cân bằng lại vị mặn của các loại thịt, còn kết hợp thêm món súp đậu nữa. Ôi, đáng đồng tiền bát gạo. Giá tính tiền hơi cao, nhưng đắt xắt ra miếng, miếng nào ra miếng đó. Mình không có cảm giác tiếc nuối. Kiểu, nếu như mình đi ăn một nhà hàng, và nó dở, hay đồ ăn không tương xứng giá tiền, mình sẽ có cảm giác hụt hẫng và bực tức, nhưng đây thì không, mình thấy hài lòng, và món ăn phải nói rất là tuyệt vời. Tranh thủ mình gửi tấm hình cho nhiều người bạn đến từ Colombia và họ đều thấy vui vì mình thưởng thức một món ăn đến từ nước bạn. Một bữa ăn trưa no đủ và nhiều niềm vui.

Mình có tạt qua Walmart gần đó và thử vài món đồ, chợt nhận ra nơi này, phía nam Indianapolis, là nơi tập trung rất nhiều người Miến Điện di cư và người Mỹ Latinh. Mình cảm thấy ở nơi đây nó cứ bị buồn làm sao, kiểu, nó thiếu đi sự cộng đồng hay gần gũi, và bỗng dưng minh cảm nhận sự héo mòn và lụi tàn khi mình đang mua sắm ở đây. Đây có phải là cách mình đang tri nhận về những người nhập cư đang sống ở đây, hay đây là cảm giác của riêng mình. Có thể đó là cách mình đang liên kết những gì mình đọc và tìm hiểu được từ báo đài và những người bạn, rồi hình dung về sự mưu sinh của những người nhập cư nơi đây. Mình chỉ có một cảm giác buồn thoáng qua, rằng ta đang sống trong một xã hội tư bản, tập đoàn, và những giá trị của con người đang dần bị lãng quên. Rồi không biết là cuộc sống của người dân nơi đây như thế nào, họ sẽ sống tốt không, liệu cuộc đời của họ có thêm một chút gì mới sau những tháng ngày di cư khổ cực, liệu văn hoá của họ sẽ được lưu truyền hay mất đi. Ôi đi mua sắm thôi mà sao mình nghĩ nhiều quá. Mà cuối cùng thì mình cũng không mua vì đồ xấu và giá clearance khá là đắt. Mình nghĩ nó có thể rẻ hơn nữa.

Trước khi về, mình có tạt qua công viên Garfield để đi dạo vài vòng trước khi về. May mắn là mình có mang theo chiếc ô chứ không mình sẽ bị say nắng và không về nhà được mất. Hình như hôm nay có một sự kiện gì đó về ngày Trái Đất và mọi người đều đang tabling để chia sẻ về công việc và những hoạt động của họ cùng gia đình. Mình đi dạo quanh, chụp một vài bức ảnh, tự nháy cho mình một bức ảnh tựa gốc cây ngắm trời (chói lắm - thật là lừa dối). Mình có tạt qua botanical garden và ngắm nhìn những loài cây đến từ vùng Trung & Nam Mỹ. Thảm thực vật ở đây thật đa dạng, và có một số giống cây trồng mình cũng nhận ra vì chúng ở vùng nhiệt đới vốn ngang với khu vực Việt Nam, mặc dù ở Việt Nam là nhiệt đới gió mùa, có một số loại cây đều tồn tại song song ở những khu vực này. Mình không giỏi về địa lý nên không bàn nhiều haha.

Về nhà mình cũng uống một ly cà phê thêm và xem bộ hoạt hình tiếng Tây Ban Nha. Cybersix, họ đọc lồng tiếng hay thật, và mình nghe khá là rõ, khác với những show trẻ em khi diễn viên cố tình giả giọng khiến mình không nghe được, nhưng dù sao thì immerse cũng là một cách để mình có thể cải thiện tiếng Tây Ban Nha nhiều hơn. 

Một ngày đi chơi thật vui. Mình thấy yêu bản thân nhiều.


Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

Late Night at the Library

 I want to write something and I’m really exhausted. What have I done today? I worked and then attended a very high demanding cognition lass, then I went home and assembled the bike rack to my bicycle, took me almost three hours, which I initially thought it was easy. It was not, but I had fun doing it. Now I came to the library hoping I could read and do something more productive towards my dissertation proposal, but I failed to do it. I feel really exhausted for no reason. I wish I had more energy to continue. The coffee cannot really help me with anything apart from making my heartbeat faster and I start to feel jittery while my eyes are half closed. My brain is still functioning so I tried to write something as much as I can with my eyes close. I can feel the keyboard, so I can actually type without having to look at tit, and I will make edits later. I attended an exhibition of a friend today and it was really touching. It was an autoethnography of motherhood in academia. I was struck by one of the quotes by her. I could not remember exactly, but it was something like: “How can we call our achievement success when success means separation?” I feel really related to that quote, as I am also an international student who has been here for three years, and I have only been home once. I miss my family, the smell of home, the heat of my city, the noise of the neighborhood, the pitch sale of the old lady for silky tofu every morning, the barks of my dogs, how they breathe happily when they see me. I miss the sea; every corner of the city just brings me memories. They are slowly fading in my mind, and I don’t want that to happen. I really want to go home. I really do.

I’m stressed out. My level of cortisol is rising higher; I can feel that. I should slow myself down and try to take it easy. It’s not going to be a success overnight. I know it’s a series of struggles, of sleepless nights, of anxiety, of concerns, of blank thoughts. I know I have to try, but it is really hard for me. See? I got easily distracted because I tried to do so many things at the same time. I want to write in Spanish too, but I’m not too confident. I will start my own diary of learning Spanish and I have to try. I keep trying, but why do I try? Why do I still want to learn it? There is no purpose of learning, there is no ending. I seem desperate and hopeless like how I learn the language. I know that setting a purpose or a goal would make it easier, but then, the ultimate motivation. Who is helping me? I used to learn it to be immersed in the Hispanic culture, to understand my friends better, and to reach to a guy’s heart, but I failed to do so, and it brought me pain. The heart is broken, but the language is innocent. Sometimes I just have to learn to love the language without any reason and embrace it. I manipulate myself that I am good at language learning, and I don’t know if I can do that. I’ve been trying every day to stick to a habit of exposing myself to at least one Spanish activity in a day, like watching films, or reading children’s book. It’s only writing and speaking that are very passive to me, I speak to myself and write in my diary and use basic phrases. I need to arrange my time working on all of these and finalize everything together.

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

Viết cho ngày sinh nhật

  

Mình sẽ viết tầm khoảng 200 từ vì mình khá là buồn bởi vì mình đã mất công viết khoảng 1000 từ nhưng rồi mình lại không lưu được và ứng dụng bị treo và mình mất toàn bộ những gì mình đã viết. Có lẽ cảm nhận mình viết được không như lúc đầu nữa, nhưng mình sẽ cố gắng viết thật nhiều nhất có thể. Thời tiết hôm nay rất đẹp và mình cũng có tâm trạng vui, mình sẽ tận dụng nó thật nhiều để có thể có hiệu suất thật nhiều trong hôm nay.

Hôm nay là 21 tháng 2, và ngày mai mới chính thức là ngày sinh nhật của mình. Sinh nhật của mình rơi vào ngày chủ nhật, thật là một ngày đẹp để có thể tự thưởng cho bản thân và làm những gì mình thích. Sinh nhật như là một ngày để mình yêu bản thân nhiều hơn, cảm thấy vui vì mình hài lòng với những gì đang có ở hiện tại. Ngày sinh nhật thứ 31, một con số có vẻ không đẹp, nhưng theo mình đây là một số nguyên tố, chỉ chia hết cho 1 và cho chính nó. Trong tiếng Anh, số nguyên tố là prime number, nên có lẽ đây là năm prime của mình chăng? Mình đã đạt được rất nhiều thành tựu nhưng chưa có thời gian kiểm kê lại, và mình vui vì mình đã làm được rất nhiều điều cho chính mình, và cho mọi người.

Mình sẽ tạm lưu ở đây để đi ăn với bạn rồi mình sẽ tiếp tục viết, có lẽ phần mềm này sẽ ổn định hơn so với Focuswriter.

Mình đang ngồi tại quán cà phê thứ hai, sau một bữa trưa buffet cùng với một người bạn thân và mình sẽ cố gắng viết và đưa lên blog của mình sau khi hoàn thành. Mình đang viết lại lần thứ hai những gì mình viết vào buổi sáng, và tất nhiên là chúng sẽ rất khác so với lần đầu tiên bởi vì tâm trạng cũng khá thay đổi, và buổi sáng khi mình đặt tay lên bàn phím gõ, mình cũng đồng thời hoài tưởng và hoài niệm những gì mình đã trải qua.

Ngày hôm qua thật sự là một ngày sinh nhật rất vui bởi vì mình đã tổ chức một buổi tối cùng với những món ăn thật ngon cho những người bạn mình quý. Điều đặc biệt trong bữa ăn này đó là tất cả các món ăn mình nấu đều là những món chay và chúng rất vừa miệng. Đầu tiên là món gỏi căn trộn, đây là hỗn hợp của dưa leo, cà rốt, củ cải tím, và mì căn. Làm mì căn có vẻ không khó lắm, nhưng chỉ rất là chán và nhiều giai đoạn thủ công và kết quả thì chỉ có một chút ít, nên cảm giác không thỏa mãn cho mình. Tưởng tượng lượng bột mình trộn hơn cả hai bàn tay, khi làm ra mì căn chỉ còn một nắm tay nhỏ mà thôi. Đó là phần gluten mình có được khi sử dụng bột mì bình thường, còn nếu là bread flour - bột làm bánh mì, thì lượng gluten protein sẽ nhiều hơn một chút. Mình đã làm toàn bộ lượng mì căn mà mình có để cho vào phần gỏi trộn, còn một phần gluten mình đã trộn thêm với bột đậu gà, tạo nên một khối gluten lớn như ức gà vậy. Mình quên phải tẩm ướp gia vị, nhưng không sao, nó vẫn rất ngon. Phần này mình bỏ vào món mì Quảng chay cùng với các gia vị như bí đỏ, khoai tây, cà rốt, nấm rơm, nấm đùi gà và ít đậu hũ. Hương vị đúng điệu kiểu mì Quảng mà mình thích, và rất nhiều chất dinh dưỡng. Món thứ ba là món ram bắp, đặc sản Quảng Ngãi, và mình biến tấu thêm bằng cách nhồi đậu hũ cùng với bắp và nấm mèo vào trong ram để tạo độ giòn cho món ăn. Món này có vẻ là món được ưa thích nhất bàn bởi vì chúng hết sạch mặc dù mình đã làm rất nhiều. Mình biết món tủ của mình rồi, và có lẽ tương lai mình sẽ ghi chú lại những món ăn được nhiều người ưa thích.

Bên cạnh món ăn mình làm thì những người bạn xung quanh mình đêm hôm qua đều khiến mình rất vui. Mình thực sự thấy thoải mái khi ở bên cạnh họ. Không biết mình sẽ còn được ở bên nhau đến khi nào nên mình trân trọng từng khoảnh khắc khi các bạn ấy ở bên. Mình không cần quà cáp bởi vì những ngươi bạn ấy chính là món quà tuyệt vời nhất mà mình có được. Với lại, ở tuổi này, vật chất với mình cũng không quá quan trọng nữa. Mình cảm thấy vừa đủ: có đủ tiền để tiêu xài, có đủ đồ để ăn, đủ bạn để sẻ chia, đủ thời gian để làm những việc mình thích. Những điều này khiến mình thêm yêu thương mọi người hơn, nỗi cô đơn cũng vơi đi dần. Khi viết đến những dòng này, lòng mình bỗng dâng lên một cảm giác hoài niệm đến khó tả, và bài hát Chiisaki mono hiện lên trong đầu mình, khiến mình phải mở nó để cảm nhận giai điệu của tuổi thơ. Nó là một bài hát tiếng Nhật, và mình không hiểu toàn bộ bài hát, nhưng nó cho mình một cảm giác buồn vui lẫn lộn, đó là khoảnh khắc mình chia tay với thời thơ ngây, thời còn là một đứa học trò trên ghế nhà trường, dù không mấy vui, nhưng những hình ảnh của mình năm tháng đó khiến cho mình nhớ rất nhiều. Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó thôi mà mình đã là một thanh niên 31 tuổi rồi. 31 tuổi thì có phải là thanh niên nữa không nhỉ? Và ở tuổi này, thật vui vì mình bắt đầu có những thói quen tốt cho bản thân, từ việc tập thể thao đều đặn, kiểm soát sức khỏe tốt, cũng như có những sở thích mới hợp với bản thân mình hơn. Một điều mà mình không thể tin mình đã làm được, đó là mình đã hít đất được 43 cái! Trước đây khi mình khoảng 15-16 tuổi, mình chỉ có thể làm được 7 cái thôi, và có vẻ như mình đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, ít nhất là về thể chất, còn về tinh thần và con tim của mình thì vẫn còn yếu đuối lắm haha.

Mình sẽ hoàn thành một số dự án còn dang dở như con Togepi papercraft và có thể là thêm một con pokemon nữa chăng, nếu có thời gian. Mình cũng sẽ cố gắng thuần thục một số nút thắt chuyên dụng và tổng hợp sổ tay các nút và chức năng của nó để có thể chuẩn bị tốt cho chuyến thám hiểm hang động sắp tới. Ngoài ra mình cũng muốn tập quay bút để nâng cao sự khéo léo của bản thân mình. Thật là nhiều thứ phải làm, nhưng đừng quên, mình còn luận văn và nhiều bài báo cần phải hoàn thành nên cố lên nhé!

Mình có một ngày sinh nhật thật vui. Tuổi 31 thật đẹp nhé Nguyên.

Tìm kiếm Blog này

Được tạo bởi Blogger.

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Doctoral student at Purdue University. Come from Danang, Vietnam.

Another day in Vietnam…

I’m home, I’m actually surrounded by the language, the people I’m familiar with, and where I grew up with. The reverse culture shock is not ...