Thứ Ba, 14 tháng 5, 2019

Câu chuyện tháng 5 - Biến cố và đổi thay

Lại lâu lắm rồi mình đã bỏ quên trang blog này. Thói quen viết lách cứ bỏ bê như thế này là không ổn, phải tự giác mà hình thành. Nguyên à, hãy tìm kiếm những niềm vui nhỏ bé thay vì lướt những trang web vô nghĩa, bắt đầu từ việc tranh thủ thời gian để nhìn ra những điều thú vị trong cuộc sống và đưa vào trang blog thân yêu này.
5 tháng, và biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Ngoảnh đi ngoảnh lại, cảm thấy cuộc đời mình là những chuỗi sự kiện dồn dập và không biết trước được. Có thể tóm gọn lại thành câu hỏi bốn từ “Ai mà biết được?”
Tết vừa rồi cũng là cái Tết cuối trước khi mình xa nhà lần nữa. Hồi đó quả thật là một quyết định khó khăn cho mình cũng như cho cả nhà. Xa gia đình, xa rời thành phố quê hương yêu dấu để đến xứ người lập nghiệp quả thực không dễ dàng. Nhưng mình cũng đã ra đi, và đến nơi đây, một phần của chuyến đi là tìm kiếm những cơ hội mới, phần khác là vì mình muốn gặp anh rất nhiều. Khi mình yêu sâu đậm, mình sẵn sàng làm mọi thứ vì người đó.
Thế nhưng rồi, mọi chuyện không như mình tưởng tượng. Anh bỏ mặc mình, và cứ thế ra đi, để lại mình trong một tâm trạng vấn vương, đau đớn, tuyệt vọng và cô đơn trong thành phố rộng lớn này. Ngày anh đi là ngày 19/3, lúc đó mình đã dặn lòng không đau đớn nữa, và vì chúng ta không có duyên phận với nhau, nhưng mình cũng rất trân trọng những khoảng thời gian bên nhau, và anh cho mình thấy tình cảm sâu đậm là như thế nào.
Chỉ có điều, giờ đây trái tim mình như chai sạn. Mình mất đi cái cảm giác yêu, mình rơi vào một trạng thái vô định, không biết trái tim mình đang nằm nơi đâu. Cảm xúc của mình cho tình yêu giờ cũng vơi đi rất nhiều.
À, nhật ký ơi, dạo gần đây mình đang quen một anh chàng, mà vì điều đó nên mình không biết mình sẽ như thế nào. Anh ấy quá tốt với mình, luôn yêu thương và lắng nghe mình. Nhưng mà, có phải đây là thời điểm tốt để quen? Mình có phải vì quá cô đơn nên chọn đại anh ấy để yêu? Mình có đang làm đúng? Mình có phải thương hại ảnh mà đến với ảnh, hay vì mình muốn dừng lại mọi thứ và để nó trôi qua thật bình yên, tới đâu thì tới? Mình chẳng giải thích được, chẳng tìm ra câu trả lời. Hay cứ để nó tới đâu thì tới? Thật sự mình không muốn ảnh bị tổn thương, vì mình mà thế này thế nọ thế kia, lỡ gì mình có chia tay chắc ảnh đau đớn tột cùng quá. Mình rất hiểu, trong tình yêu, đứa nào yêu nhiều hơn đứa đó sẽ đau khổ hơn. Mình từng trải qua như vậy, và giờ mình phải đối mặt với một tình huống như vậy. Thật sự mình chẳng biết phải làm như thế nào. Giờ mình cứ để cho ngày tháng dần trôi như vậy đi, dù sao mình cũng đang hẹn hò, cũng chưa chắc sẽ lâu dài mà. Nhưng mình biết, mình sẽ không phải là người đi cùng anh đến phía cuối con đường...
Mình đang dần tập thói quen mới là viết nhạc và rèn luyện thanh nhạc cho bản thân. Mình phải học sớm và tham gia the voice, cứ tham gia, hết mình, có sao đâu. Sở thích mà.




Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2018

Những ngày bình yên mà không bình yên

Từ khi trở về Việt Nam, cuộc sống mình lại như trước khi sang UK, không mấy thay đổi, không như những gì mình tưởng tượng là mình sẽ sốc ngược rất là nhiều khi trở về đây. Mình lại lên tầng ba, ngồi bên cái bàn làm việc mà mình đã gắn bó biết bao nhiêu năm dùi mài đèn sách. Cứ nhớ đến quá khứ là lại thấy thời gian trôi đi rất nhanh, và không chờ đợi ai cả. Mình cần tận dụng tất cả những gì mình có thể làm được để học tập và tiếp thu. Mình có thể bỏ thời gian ra để đọc sách, chạy bộ, học ngoại ngữ, học nấu ăn, pha chế. À, còn học thanh nhạc nữa chứ, đây là đam mê lớn của mình. Tất nhiên, nó chỉ là công cụ và giúp cho mình tìm lại chính mình thôi.

Kể từ khi ba mất, cuộc sống của mình vẫn vậy, chỉ có điều nó thiếu đi tiếng nói, tiếng càm ràm của ba, nhờ mình đi mua cái này cái nọ. Nhớ lại thấy buồn, phải chi mình có thể chở ba đi quanh Đà Nẵng những phút cuối cùng. Thương ba quá! Mình chưa trưởng thành chút nào, còn biết bao nhiêu thứ mình chẳng biết, còn nhiều thứ con phải học hỏi từ ba lắm, nhưng ba đi mất rồi. Giờ là lúc mình phải trở nên tự lập, và tự mình vươn lên, tìm kiếm con đường xây dựng sự nghiệp của riêng mình. Bản thân luôn mong muốn được làm giảng viên đại học bởi đó là con đường mà mình thấy ưng ý nhất, vì nó đúng với sở trường, đúng với nguyện vọng và khả năng, kỹ năng mà mình đang có. Hi vọng mình sẽ nhận được một lời mời công tác tại trường HUTECH hoặc Tôn Đức Thắng. Ở Đà Nẵng tất nhiên vẫn sẽ có cơ hội cho mình, à không, đó là điều mà mình từng hi vọng và trông chờ khá nhiều. Có điều giờ thì mình không chờ đến thời điểm đó để thi tuyển nữa. Và thông qua vài câu chuyện mà mình hóng được thì mình thấy rằng với tình hình này, chờ công việc đến với mình cứ như há miệng chờ sung vậy, và mình không phải kiểu người ngồi chờ như thế.

Tuy nhiên, giờ chỉ còn mình mình mà thôi, và phải cẩn trọng, đừng vội thấy vàng mà nhảy vào. Mật ngọt chết ruồi, ông bà ta đã dạy như vậy, tốt nhất mình chỉ nên kiếm những cơ hội tại những cơ sở có uy tín cũng như cơ sở trong nhà nước để yên tâm mà làm việc. Thứ hai nữa là việc mình chọn đó là tương lai của mình nữa, không thể để người ta lên đầu lên cổ mình mà ngồi, mình làm cho người ta, nhưng không có nghĩa là mình phải cúi luồn cho người ta. Không phải mình tự cao, nhưng mình có năng lực của mình và mình tin là mình sẽ làm được. Mình rất muốn vào Sài Gòn, một phần vì muốn được ở gần anh, một phần vì mình cũng tin rằng đó là nơi cho mình lập nghiệp và thành công. Mình cũng mong muốn làm được số tiền đủ dư dả để mình có thể trang trải cho cuộc sống cũng như lo cho mẹ và em. Gánh nặng đồng tiền nó cứ đặt lên vai mình, như vậy là không được. Nếu cứ lấy tiền làm mục tiêu thì mình sẽ không đạt được cái gọi là chấp nhận và yêu thích công việc hiện tại. Đó giờ mình làm gì nó cũng cứ nửa vời, chẳng biết vì sao. Có thể đó là do mình không thích cách làm việc, cách hoạt động của môi trường nơi mà mình làm, cũng như con người ở đó, nhưng mà nếu cứ như vậy hoài, mình không quen được với môi trường nào, thì làm sao mình thích nghi với môi trường mới được? Thôi thì mình sẽ có con đường riêng của mình để phát triển việc giảng dạy ngoại ngữ, không thì mình sẽ làm nghiên cứu sinh tại một viện nghiên cứu nào đó chẳng hạn.

Còn về chuyện học tiến sĩ, nghĩ đi nghĩ lại cũng phải, vì ngành khoa học xã hội là một bầu trời rất khác so với khoa học tự nhiên. Để tìm hiểu về con người, anh phải có nơi để thí nghiệm lên con người. Ở đây cái vấn đề đạo đức nó lại phát sinh, sợ mình làm thí nghiệm vô nhân đạo trên con người, nhưng thực tế chỉ cho thấy rằng những thí nghiệm mang tính vô nhân đạo thì ở những nước phát triển nhiều hơn. Trở lại vấn đề chính, đó là việc phải có kinh nghiệm mới đi học tiến sĩ ở nước ngoài được. Số tiền bỏ ra cho một khoá tiến sĩ như vậy lên đến 1,5 tỷ đồng chưa kể sinh hoạt ăn uống. Tới bao giờ mình mới kiếm được số tiền đó để có thể đi đây… Hi vọng là sẽ kiếm được sớm.

Đấy, những ngày vừa bình yên vừa không bình yên nó như vậy đấy, ngày tháng trôi qua êm đềm, lúc nào cũng có gia đình và có anh ở bên, nhưng cũng phải đối diện với thực tế khắc nghiệt, là mình chưa có việc làm. Mình có đang quá nóng vội hay không? Có thể, bởi vì mình đang chịu áp lực từ nhiều nguồn khác nhau, cũng lại xoay quanh đồng tiền. Mình cần vững tâm và suy nghĩ thật thấu đáo trước khi đưa ra quyết định cuối cùng. Những ngày sau sẽ phải là những ngày tươi sáng hơn.

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2018

Nhiệm vụ hoàn thành

Tròn đúng một năm mình ở đây, và hôm qua mình đã nhấn nút nộp bài, đánh dấu sự kết thúc một khóa thạc sĩ đầy gian nan nhưng cũng thật thú vị. Giờ đây mình thấy thật nhẹ nhõm và thanh thản. Từ bây giờ trở đi, mình có thể làm bất cứ điều gì mà mình muốn rồi. Còn rất nhiều thứ phải lo sau đợt này đấy, chẳng hạn như cải thiện khả năng thanh nhạc của mình, đọc sách về nghệ thuật giảng dạy, sách về ngôn ngữ. Ngoài ra, mình cũng muốn học và thụ đắc thêm ít nhất là hai ngôn ngữ nữa, cụ thể là tiếng Pháp và tiếng Đức, trước khi rời khỏi đây để về nhà. Một trong những khóa học mà mình dự định sẽ tìm sắp tới đó chính là khóa học về giảng dạy, kiểm tra, đánh giá cũng như học hỏi thêm về tư duy phê phán. Một kỹ năng mà mình cũng sẽ trau dồi thêm đó là kỹ năng nấu ăn của bản thân mình. Ôi, nhìn xuống bụng mình mà xem, một cái bụng to tướng gần bằng bụng bầu của chị D. trong nhà mình. Thiệt tình, mình cũng phải giảm bớt nó ngay, học một thói quen mới thật là khó, nhưng mình tin mình sẽ làm được.

Điều thứ hai mà mình muốn chia sẻ trên trang blog này đó là những bài viết nhỏ lẻ để nói về giảng dạy ngoại ngữ cũng như nói về giáo dục và người giáo viên nói chung. MÌnh cần đọc lại các bài báo, có quá nhiều thứ để học mà lại chỉ còn quá ít thời gian. Bình tĩnh nào Nguyên, mọi việc không khó, từ từ bình tĩnh để sắp xếp thôi.

Ngày mai mình sẽ đi chợ, mua cá để về làm chả cá sẵn, ngoài ra mình cũng sẽ mua một vài nguyên liệu cần thiết để làm món bún chả cá này. Mình có công thức của cô Uyên rồi, nhất định mình sẽ làm được! À, mình phải gọi điện về cho nhà nữa. Mình nên nói với ba mẹ chuyện gì đây nhỉ? À, mình sẽ nói về học bổng của mình, nói về bài báo mà sắp tới mình sẽ viết cùng cô hướng dẫn, cũng như những trải nghiệm mới ở Lincoln. Mình phải tận hưởng những tháng ngày còn lại nơi đây, để không phải luyến tiếc. À, mình cũng tranh thủ ghé thử Wilko để mua một vài dụng cụ mà mình thấy hữu ích, phải gửi thêm hình các loại son cho em gái nữa, để nó lựa và mình mua. Tranh thủ kiếm thêm chút thu nhập cho mình để rồi mua quà về cho gia đình. Sân si vậy thôi, chứ nhà vẫn là nơi tuyệt vời nhất để về mà.

Có một cảm giác thật kỳ lạ, càng gần về nhà, mình lại càng muốn ở nơi đây hơn. Vô âu vô lo, không nghĩ nhiều đến những thứ ảnh hưởng đến đời sống tinh thần của mình, không phải lo rày đây mai đó. Nếu có công việc và thu nhập ổn định thì thật sự lại càng không muốn về đâu. Thật sự. Nhưng mà, nghĩ lại thì mình vẫn phải về để giúp đỡ gia đình, ngôi trường mà mình gắn bó, cũng như đất nước nơi mình sinh ra và lớn lên. Mình phải làm một điều gì đó để thay đổi. Dạo gần đây có các vị giáo sư có sáng kiến nhiều trong giáo dục khiến mình cũng suy nghĩ nhiều. Vì mỗi người có mỗi phương pháp khác nhau nên cách suy nghĩ của mình cũng khác hẳn so với cách suy nghĩ của những người giáo sư đó. Mình cần tìm ra nguyên lý học tập của người học sao cho tối ưu, để rồi đưa ra cách dạy cho thật hiệu quả. Mình đã có mượn sách về rồi, và mình sẽ tranh thủ thời gian nghiên cứu, nghiền ngẫm về vấn đề này.

Mình vẫn co một niềm hi vọng nhỏ nhoi là đơn đăng kí học ngành tiến sĩ tại đại học Warwick sẽ đạt được để mình hoàn thành trọn vẹn sự nghiệp học tập của mình, và để không thua kém ai đó. Ai đó nỡ phụ tình mình, ai đó đã nỡ bỏ rơi mình không thương tiếc, thì mình sẽ cho người ấy thấy hối hận vì ngày xưa đã rời bỏ mình. À, mà có lẽ người ta cũng không hối hận gì đâu, mình cũng chẳng là gì trong cuộc đời của người ta. Quá vô tình, sao người ta lại nỡ làm tổn thương mình như vậy… Thật sự không hiểu. Mình không hiểu thời gian biểu của anh ấy chỉ có ở lab cả ngày thôi sao. Anh ấy đang làm gì? Thôi, nghĩ nhiều gì cho mệt óc. Mình thì mong là để tài nghiên cứu của mình sẽ được chấp thuận và sẽ được chọn vào học tiến sĩ tại đại học Warwick, đó sẽ là điều mà mình mong đợi nhất.

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

Những ngày cuối trước khi nộp luận văn thạc sĩ


Hôm nay mình đã lên gặp cô giáo hướng dẫn của mình. Mình đã có một cuộc trò chuyện cũng như giải đáp mọi thắc mắc mà mình lo âu. Cô đã động viên mình rất nhiều, và mình chỉ cần bổ sung thêm một chút nữa để nói về các yếu tố cần thêm chiều sâu và thể hiện tiếng nói của mình trong bài viết. Chỉ cần đọc đi đọc lại và thêm thắt một số yếu tố nữa, cũng như bổ sung các nghiên cứu trước đây vào trong những chỗ còn thiếu, chắc chắn là đêm nay mình sẽ hoàn thành được. Cố lên Nguyên ơi.
Sau này mình định làm gì nhỉ? Cũng đang suy nghĩ chưa biết phải làm gì trong những ngày sắp tới sau khi hoàn thành luận văn. Mình sẽ đọc hết quyển sách Teaching Today để tham khảo cách dạy, ngoài ra cũng phải chụp ảnh và đưa vào trong máy các tài liệu về giảng dạy này. Có thể sẽ mượn thêm vài thứ về lý luận về phương pháp học. Ôi, thời gian không còn nhiều nên mình phải cố gắng. Còn nhiều khóa học mình vẫn chưa thực hiện được, cũng như một số kỹ năng nấu nướng mà mình còn rất kém. Bây giờ đang là thứ hai, và ngày mai nhất định mình phải hoàn tất mọi thứ để nộp cho kịp thời hạn. Định dạng văn bản thì không thành vấn đề, ngoài ra những yếu tố như tài liệu tham khảo mình đã hỏi ý kiến các thầy cô và mọi thứ đã giải quyết ổn thỏa. Bây giờ mình nên tập trung cao độ cho lần làm sắp tới. Chia thời gian theo phương pháp Pomodoro, 25 phút học và 5 phút nghỉ, làm đến 10h rồi về nghỉ ngơi.
Sắp tới sẽ là một chuyến đi kéo dài khoảng 5 ngày đi đến vùng Stratford-upon-Avon, Warwick, London, Bath, Oxford, Bristol, Salisbury, London, Brighton rồi về lại Lincoln, phải tranh thủ đi vì thời gian cũng không còn nhiều nữa. Ngoài ra, tháng 10 này thẻ lên tàu của mình cũng sẽ hết hạn, mình phải tranh thủ nhiều hơn thôi. Viết thật là nhiều như thế này như là một hình thức vận động trí óc của mình để mình hoàn thành bài luận cho thật tốt. Cô cũng hiểu mình muốn điểm cao thì mình phải chú ý đến những yếu tố phụ như ngữ pháp, câu cú… Ngoài ra mình cần thắt chặt luận điểm của mình thì mới thể hiện được kết quả nghiên cứu và biện luận của mình trong bài viết.
Cho mình chút sân si để mình bớt cay cú trong lòng đi, vì mình không thể đè nén cảm xúc của mình hiện giờ. Anh nhé, em đang trên con đường mà mình đã chọn, và em rất hài lòng với nó, không biết anh như thế nào rồi nhỉ? Cứ phải cắm đầu cắm cổ vào trong phòng thí nghiệm, rồi vật vã với bài thuyết trình và đề cương nghiên cứu, chắc là anh mệt lắm, nhưng em thì không, vì em có nền cũng tương đối khá rồi, và việc viết luận này chẳng là gì cả anh à. Anh viết bằng tiếng Việt nhưng em viết bằng tiếng Anh, là tiếng Anh học thuật đấy. Em luôn luôn lấy anh làm động lực để cố gắng, mà anh chẳng hề đoái hoài gì đến em. Có thể là em chẳng là gì trong mắt anh chăng? Em rất nghi ngờ anh à, vì anh chẳng hỏi thăm em, chẳng biểu hiện niềm nhớ nhung gì cả. Ít nhất cũng phải một dòng tin nhắn hỏi chứ, cứ để em lạc lõng như thế này, khiến em cô đơn và thấy chạnh lòng lắm. Ai nói yêu mà không ích kỷ thì thật là giả dối, khi yêu em đã biết mình đã tự mở ra một mặt tối trong mình, đó là sự ích kỷ, ghen tuông. Nhưng với em, em vẫn chờ đợi, và tin tưởng một cách viễn vông thôi. Em vẫn tin rằng anh sẽ có hồi đáp lại cho em. Khi anh được vây quanh bởi biết bao nhiêu người, và em thì ở nơi đây xa xôi lắm, liệu em có là gì trong hàng trăm thứ bộn bề xung quanh anh. Và không biết là có phút giây nào anh chợt nhớ đến những kỷ niệm của chúng ta khi bên nhau? Em không biết nữa, vì sao mọi thứ lại không rõ ràng như thế này để rồi giờ đây lòng em nặng trĩu. Em cũng hay trách mình, vì sao em đã chẳng thể chia sẻ với anh nhiều hơn, vì sao có nhiều thứ em chưa hiểu được ở anh, và vì sao cũng có nhiều thứ mà anh chẳng hiểu ở em. Nhất định chuyến đi này, khi em về, em sẽ tỏ tình với anh, em sẽ nói với anh rằng em thích anh rất nhiều, và em sẽ chờ anh, và nếu tình cảm của em không được đáp lại, em cũng chẳng sao, vì em đã hài lòng ít nhất em đã bày tỏ được tâm tư của lòng mình để không còn phải vướng bận. Nhưng anh biết không, trong em vẫn còn ấp ủ một niềm hi vọng nhỏ bé, rằng anh cũng nhớ em, nhưng anh không nói ra, và vì anh chưa biết phải làm sao để nói với em cả. Chỉ cần một động tác nhỏ thôi, là em cũng thích lắm rồi. Mình có hẹn khi về mình sẽ đi ăn một bữa cơm tấm thật là ngon đấy nhé ông anh khờ khạo của em! Vừa thương lại vừa trách anh.

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2018

Tháng chín – tròn một năm xa nhà

Bây giờ là 21 giờ 39 phút, mình đang ở thư viện và chuẩn bị hoàn thành nốt luận văn của mình. Cuối cùng thì mọi thứ sắp kết thúc và mình sắp được trở về nhà rồi. Chỉ còn hai tháng nữa thôi là mình sẽ lên chuyến bay về Quảng Châu, transit 3 tiếng đồng hồ và mình sẽ đến sân bay Tân Sơn Nhất, rồi mình sẽ gặp được anh. Lòng mình bây giờ vừa pha trộn giữa lo âu và hi vọng. Giờ mình đang rất nhác nhớm vì mình chẳng muốn động vào luận văn của mình nữa, nhưng mình phải cố gắng, mình đang đến gần đích rồi, chỉ còn một chút nữa thôi, và mình nhất định phải hoàn thành nó
Lincoln bây giờ đã bắt đầu trở lạnh. Chị Dung nói với mình rằng không lạnh lắm đâu, có thể là do mình bị lạnh trong người. Có lẽ là vậy, vì đêm qua mình đã có một đêm dài lạnh giá giữa trời Birmingham. Mình đã được chứng kiến một phần cuộc sống về đêm của “Black Country” – một tên gọi khác của thành phố này. Sở dĩ cái tên đó tồn tại không phải mang ý nghĩa của màu da, mà đó là từ nói về nền công nghiệp chính của thành phố này, đó là khai thác than. Mặc dù chưa được đến thành phố này để tham quan nhiều, nhưng mình có cảm giác thành phố này cũng giống nhiều thành phố hiện đại khác, và cũng chẳng có gì nổi bật. À, nhân tiện đây, mình cũng muốn kể về buổi hòa nhạc với Britney Spears đêm hôm qua.
Thật sự mà nói, mọi trải nghiệm của mình, từng khoảnh khắc, từng giây, từng phút của đêm nhạc ấy rất ý nghĩa với mình. Vì đó là lần đầu tiên, và cũng có lẽ là lần duy nhất mình được chứng kiến thần tượng Britney Spears của mình biểu diễn trên sân khấu. Đó là Britney Spears bằng xương bằng thịt đấy, và chị ấy đã mang đến những tiết mục, những màn trình diễn vô cùng ấn tượng. Đó là những bài hát đi theo mình cả những năm tháng thanh xuân, tuổi trẻ từ khi mình còn mài đũng quần ở nhà trường đến tận bây giờ. Đó là những “Baby one more time”, “Oops!... I did it again” hay “Toxic”, cả một bầu trời ký ức. Mình chính thức trở thành người hâm mộ của chị từ năm 2009 khi mình biết đến bài hát “3” và “Circus”. Từ đó đến trước buổi concert, mình vẫn luôn ao ước được gặp thần tượng của mình dù chỉ một lần, và giờ đây, mong ước đó đã trở thành sự thật. Có thể một số bạn sẽ than phiền, sẽ rất buồn vì không thấy chị biểu diễn những vũ đạo bốc lửa, những động tác mạnh mẽ dứt khoát, mà thay vào đó là những động tác “dưỡng sinh”, huơ chân múa tay “trộn bánh tráng”, hay diễn như một con robot trên sân khấu. Phải, có thể Britney đã quá mệt mỏi với tour diễn này, hay có thể chỉ muốn làm cho xong để được nghỉ ngơi, và nhiều thứ linh tinh khác nữa, nhưng với mình, dù chị có làm gì, cũng mong cho chị cảm thấy vui và hạnh phúc trong cuộc sống, chị đã là thanh xuân của mình, và mình cũng muốn thanh xuân của mình sẽ mãi đẹp như vậy. Một lần nữa, cảm ơn chị, Britney Spears, đã cho em một cơ hội để gặp chị, dù chỉ là từ xa thôi, nhưng em thấy mãn nguyện lắm rồi.
Mình đang ở thư viện, ở đây rất là ấm nhé, sưởi ở khắp mọi nơi, và sắp đến giờ đóng cửa thư viện rồi, nhưng mình vẫn còn ngồi đây để viết blog đấy. Mình còn luận văn và tài liệu chưa đọc nữa. Mình cần phải hoàn thành nhiều thứ, nó vẫn ngổn ngang, và mình không được chủ quan, mình cần tập trung thật là nhiều kể từ ngày mai. Đêm nay mình cần chú ý về phương pháp nghiên cứu và phương pháp luận của mình. Và dòng cuối của bài viết này, như thường lệ, là một câu động viên bản thân: “Nguyên ơi, sắp đến đích rồi!”

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2018

Tháng Tám - khúc giao mùa - những tâm sự

Đã lâu lắm rồi không viết blog trải lòng nhỉ? Hôm nay lại có chút thời gian, lại đúng lúc chuyển mùa từ hạ sang thu, và cũng đang nhấp chút cà phê nên có tâm trạng để thả vài dòng tâm sự với chính mình.

Cũng đã gần một năm học ở đây rồi, và mình đã làm gì và đã được những gì? Được thì cũng nhiều nhưng chưa được cũng chẳng ít. Ngẫm đi ngẫm lại có những khoảng thời gian nếu được bỏ ra một cách hiệu quả và xứng đáng hơn thì mình đã có thể học hỏi thêm được rất nhiều điều. Nhưng kể ra thì trong suốt quá trình mình học ở đây cũng có không ít thứ mà mình đã trưởng thành hơn, như là cách sống tiết kiệm, ăn ở vừa phải, học nấu ăn các thứ, mặc dù mình ở thì không hợp với nhiều người lắm nhưng kể ra thì bản thân mình cũng đã cải thiện được rất nhiều như về tác phong, giờ giấc và trách nhiệm. Sắp tới, sau khi hoàn thành luận văn mình sẽ đi chơi quanh châu  u, đi đây đi đó cũng như thám hiểm các nước UK. Mình phải đi cho bằng hết những nơi cần đi vì cũng không biết mình sẽ có cơ hội quay lại đây hay không. Ừ thì một lần cho mãi mãi, hãy lưu giữ thật nhiều kỷ niệm nơi đây để về rồi mình không còn phải hối tiếc.

Nhớ lại một năm về trước khi mình chân ướt chân ráo bước vào xứ người với một tâm trạng mệt mỏi, hoang mang và nhớ nhà, khi mà chẳng có ai quanh mình cũng như chẳng biết phải đi đâu, làm gì và mọi chuyện sẽ như thế nào trong một năm ở đây, vậy mà vèo một cái đã gần 8 tháng trôi qua. Thời gian trôi cũng nhanh thật nếu như mình nhìn lại khoảnh khắc mà mình sắp bay đi. Mình cũng gần rời xa cái chỗ ở mà mình gắn bó gần cả một năm trời. Kỷ niệm thì cũng không có gì nhiều, nhưng ít ra mình có một nơi để mình tâm sự, tự lập, tự giác, kỷ luật với bản thân và học hành tốt hơn. Đó là một điều đáng quý mà mình đúc kết được trong khoảng thời gian ở đây. Sắp tới mình sẽ chuyển hẳn qua căn nhà mới ở chung với các anh chị người Việt, có thể cuộc sống cũng sẽ không dễ dàng hơn trước nhưng ít ra mình có chỗ ở cố định để mình có thể thực hiện những nhu cầu cơ bản của con người. Dù sao đi nữa thì mình cũng chỉ còn ở đây khoảng 3 tháng thôi là mình về rồi, nên cứ sống trọn từng phút từng giây ở nơi đây. Nói là nơi đây chứ phải chuyển đi chỗ khác chứ ở đây có gì nữa đâu mà xem.

Vẫn còn nhiều dự định lắm nhưng chắc phải ưu tiên cho những gì trước mắt và quan trọng nhất đó là việc học của mình. Còn luận văn đang dang dở, cũng như còn nhiều quyển sách chưa đọc. Ngoài ra mình còn phải tự trau dồi bản thân về kiến thức giáo dục cũng như giảng dạy ngoại ngữ nữa. Ở Việt Nam không biết tình hình đã như thế nào rồi, mình chỉ sợ là việc đọc của mình còn chậm so với sự cập nhật tại quê hương. Nhưng mà có còn hơn không, thà là đọc một quyển chứ còn đỡ hơn không đọc để rồi không có gì để nói. Nói chung là mình vẫn rất đam mê về giảng dạy, và rất muốn được dạy học. Vui làm sao khi thấy nụ cười nở trên môi của các em học sinh khi hiểu bài, và vui làm sao khi ánh mắt của các em là những ánh mắt chăm chú nghe giảng vì tiết học của mình sinh động. Mình phải làm được những điều đó, và bắt đầu từ những điều cơ bản nhất.

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2018

Tự thuật

Hôm nay mình có rất nhiều thứ để viết. Đúng vậy, 1000 từ đang đợi mình và mình cũng không nên chần chừ nữa.
Mình đang nghe những bản nhạc Mash up thật là hay. Đúng là âm nhạc làm xoa dịu tâm hồn của mình. Được hòa mình vào âm nhạc, cảm nhận những giai điệu, cất câu hát theo thật là thú vị.
Dần dần mình nhận ra rằng việc hát với mình là một điều gì đó mình thật sự thích. Không hẳn là đam mê, nhưng từ khi ở đây, mình đã hình thành nên những triết lý, những phong cách, quy tắc về âm nhạc, hát hay giảng dạy nói chung... của riêng mình. Đây là những thứ với mình, rất khó để có thể cho người khác xem bởi mỗi người lại có một tư tưởng, một suy nghĩ, một hướng tiếp cận riêng khi đến với một vấn đề, một sự việc hoặc hiện tượng nào đó, cho nên những gì mình làm, tranh thủ những thời gian mình còn ở đây, cố gắng phát huy hết những năng lực, tiềm năng của mình. Năng lực ngôn ngữ, khả năng cảm thụ âm nhạc, khả năng viết lách, 3 khả năng mà mình thấy mình có thể đạt được một cách nhanh chóng, thứ mà người ta hay gọi là năng khiếu.
Mình muốn viết rất nhiều về việc hát, mặc dù kiến thức mình cũng còn nông cạn lắm. Những gì mình học được cũng chỉ là tham khảo những nghệ sĩ của những thế hệ trước về cách hát, cách họ trình diễn, cách họ phát âm, nhả chữ, cách họ thể hiện những kỹ thuật và cách họ truyền tải những năng lượng vào trong từng ca khúc cho khán giả. Mình rất ấn tượng với những ca sĩ đó, và mình cũng đang học hỏi từng ngày. Mình đã dần học được cách ngân giọng, rung giọng theo cách jazz và broadway của Sarah Vaughan và Barbra Streisand. Một bài hát hay không phải ở cách chúng ta hát cho cao, gồng thật nhiều, mà cách chúng ta xử lý các nốt nhạc một cách tốt nhất, từ những nốt đơn giản trong những khả năng của chúng ta. Mình học được điều đó và từ đó trở đi, ở những ca khúc nào, mình cũng phải tập nghe, tập hát để cảm nhận từng nốt nhạc trong đó, hát thật đẹp những gì mình có thể hát được trong quãng giọng của bản thân mình. Nhiều khi mình nghĩ, nếu kỹ thuật mình dần cải thiện, mình có thể nghe được kỹ thuật hát thô, hát phô là như thế nào. Ngoài ra, mình cũng có thể nhìn thấy cách trình bày của những bạn nghiệp dư khác trong kỹ thuật cũng như việc lồng ghép cảm xúc vào trong bài hát. Có điều mình ăn nói chưa được hay, bởi mình chưa có kinh nghiệm rút ra nhiều trong vai trò cố vấn hay giám khảo v.v.. Thôi thì mình cứ hoàn thành những gì mà mình đã đặt ra đã. Sắp hoàn thành hết rồi, cố lên Nguyên ơi.

Tìm kiếm Blog này

Được tạo bởi Blogger.

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Doctoral student at Purdue University. Come from Danang, Vietnam.