Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026

Trở lại Mỹ.

Vậy là hành trình dài thật dài trở lại căn phòng thân yêu của mình ở Lafayette. Đợt này đem hành lý qua, mình quyết định nhìn quanh để dọn dẹp lại căn phòng từng chút một. Có lẽ mình nên mua một tủ sách để đựng những quyển sách mình đã mua, vì để chúng ở quanh phòng cũng thật là bất tiện. Mình đúng là, mua nhiều sách rồi cuối cùng lại chẳng chịu đọc. Thời gian trống trải này, mình cần phải hoàn thành thật nhiều. Đúng là cảm giác bị quá tải khi phải nhìn rất nhiều sách phải đọc, nhưng mà cứ mỗi ngày một chút ít, kiểu gì cũng sẽ xong. Mục tiêu lâu dài đó là hoàn thành chừng đó quyển và donate bớt hoặc bán bớt. 

Mình chẳng muốn nghĩ đến chuyến đi từ nhà ở Việt Nam đến đây vì nó quá sức mệt mỏi và mình vẫn đang bị jet lag, từ 1h chiều ngày 5, mình đến Đài Loan, và rồi bay ngược về Seattle, và vẫn ở tại ngày 5, rồi bay đến Chicago vào sáng ngày 6. Công nhận là mình tính toán vừa kịp lúc cho chuyến shuttle từ sân bay về lại nhà. Về nhà thì mình rất bất ngờ vì anh bạn trọ decor nhà rất đẹp. Đúng là sự sáng tạo và thẩm mỹ là một thứ gì đó nó rất độc đáo, vì bản thân mình cũng không thể decor như vậy, mình thấy đẹp, nhưng nếu đưa mình, mình sẽ decor một cách khác. Nhưng nhìn chung nó cho mình cảm giác không gian đầy đủ và ấm cúng hơn trước đây. Điện đóm cũng đã sửa kịp, và mọi thứ khá là ổn định. Mình quyết định mắc chiếc rèm che ánh sáng đã lâu không dùng va fthaays hiệu quả hơn rất nhiều. Phòng tối hẳn và mình chắc chắn sẽ ngủ ngon giấc hơn rất nhiều.

Giờ mình đang nhấm nháp ly cà phê thứ hai trong ngày. Cũng khá buồn cười tại sáng nay mình pha cà phê rồi, nhưng lại quên mua sữa đặc để dùng, rồi lại nghĩ rằng cũng khá là chán nếu ở nhà uống cà phê một mình, nên mình quyết định ra ngoài uống cà phê và làm việc. Chiều nay mình đã tập nhiều bài tập về phần vai và cánh tay. Mình rất muốn hít xà được cái đầu tiên, nhưng mà cơ địa mình chưa cho phép mình làm như vậy, nên mình chỉ có thể làm những bài cơ bản và nền tảng trước, như là deadhang - đu xà, và negative pull up - hít xà ngược, tức là mình nhảy lên cao và từ từ thả người xuống như thể mình vừa mới hoàn thành động tác hít xà thật sự. Nghe bảo rằng điều này sẽ kích thích thần kinh và cơ bắp của mình và có lẽ sau 10 buổi mình sẽ bắt đầu nắm được nhịp và có thể hít xà được thành công. Một khi mình đã hít xà được rồi, mình sẽ tập trung luyện vào phần chuyển động của bản thân để cơ thể có thể di chuyển linh hoạt hơn. Cơ bắp và sức mạnh sẽ hình thành khi nghỉ ngơi, nhưng mình không biết nếu làm động tác grip nắm tay mỗi ngày, mình có mạnh hơn hay không, hay mình cứ nghỉ và tập theo đúng lịch trình? Dù sao thì, mình cũng vui vì có thói quen tốt là vận động mỗi ngày dù ít hay nhiều. 

Ngày mai mình đi làm lại rồi, cảm giác cũng không hào hứng mấy vì có rất nhiều thứ phải làm và nhiều thứ phải catch up, nhưng mình nghĩ sẽ ổn thôi. Ngoài công việc chính ra, mình còn PhD phải hoàn tất. Liệu mình có muốn tốt nghiệp sớm không, hay mình cứ từ từ rồi tốt nghiệp năm 2028? Có nhiều thứ phải suy nghĩ quá. Mình muốn qua châu Âu nơi mình không phải phụ thuộc quá nhiều vào xe hơi và có cảm giác cộng đồng, nhưng mà mình cũng muốn có chất gì đó nó châu Á, nó gần gũi và thân thuộc hơn. Nhưng mà phải ổn định công việc và cuộc sống trước khi mình có thể nghĩ về những niềm vui và hoạt động gắn với sức khoẻ tâm thần của bản thân. Thôi thì, kỳ này mình sẽ cố làm đẹp CV của mình trước. Ôi, sắp hết hạn đăng ký hội thảo rồi. Mình cần phải hoàn thành gấp. Có lẽ hôm nay mình nên đi shopping một chút để chuẩn bị cho kỳ sau

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

Another day in Vietnam…


I’m home, I’m actually surrounded by the language, the people I’m familiar with, and where I grew up with. The reverse culture shock is not that severe, but I still feel different. I had so many feelings going back home and all the days ahead. I don’t really know where to go, what to do, and what will happen. They said what will be will be, but this uncertainty keeps giving me anxiety on a daily basis. 

When I came back, grandma was gone. What I could see was only the altar with her obituary photo which was carefully photoshopped to a template with a generic close up in ao dai with an emerald charm. I knew she passed away a long time ago, but still, it feels sad to know that the person is no longer on this earth, but only in our hearts, our minds, our memories. I remember very vaguely the time when I visited her, and I could sense the buzzing sound of the radio mixing with the voice of the broadcaster. There my grandma lied down sideways, resting her head on the palm, just like the lying Buddha statue you would often see in any Vietnamese pagoda. She would often speak in a heavy Hue accent but it was much harder to listen to because her front teeth fell off due to old age. She kept telling me “When will you show me a bride?”, as always, it's the worry of parents, or grandparents when they see their grown-up children in different stages of life. If you were a toddler, they would worry because you look too thin, and getting fatter would be an ideal body shape. When you become a teenager, they worry more about your academics, and want you to succeed, and when you start working, they will guide you towards marriage. 

I truly understand why and how they all did the same thing. They were all victims of trauma, victims of war, victims of politics. At the time when they had to run for their lives, dodging bombs, hiding from gunshots, assaults, who would get the time to learn about parenting? At the time when you can only earn limited food stamps and starvation, who would have the time to prepare for university? On days of starvation and emptiness and ransacking when we would never understand, they would do anything to keep things with them. Every small box, every container, every piece of paper became so valuable to do everything with it. small receipts, used tickets, envelopes became sticky notes; nylon bags became food containers, tupperware or whatever people want to call these days (small holes don't matter, microplastics don't matter if we are starving to death);  cardboard boxes became clipboards and drawing pads. Every drop of oil was so important for the lamp back in the days. The trauma was so heavily damaged to the entire generation that they have become deeply rooted to all the parents and grandparents. I complain and feel annoyed at how mom never throws things away, and all the rooms are filled with objects, items, packages instead of a living space, but I really understand how devastating it was back then to have nothing in your house, and what's the point of having space without having any groceries or items that keep you surviving? Every time I tried to throw things away, mom would become super angry and yell at us. I guess she found comfort and solace in the big disorganization and messy rooms with all the stuff everywhere because this is safety, this is fulfilling, this is the sense of having enough to cater for a family of ten.

I can't really change anything, and I will have to live with that. It might be quite annoying for me, but I understand what it's like to live like that. I will return to the US (for the last time) next Sunday. Can't wait to finish my studies and reach my graduation.

I think I should reach the end of my entry here. It was a heavy feeling for me, and I’m glad that the blog serves as my personal diary. At least when I die, my carbon footprint is not entirely gone. 


Tìm kiếm Blog này

Được tạo bởi Blogger.

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Doctoral student at Purdue University. Come from Danang, Vietnam.