Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2020

Rant of the Day

 Dear Diary, My insecurity was triggered again today. The story went like this: I decided to close my Facebook account due to privacy reasons, but it was not until the recent party meeting which required each of us to promote activities online that I had to re-activate it again. The new duty includes staying connected to the Internet and making use of social networks to inform new students about university events. Anyway, once I logged in Facebook, my news feed was heavily spilt with fake news, garbage information and blatant dramas with endless lines of comment from the so-called netizens. While I was scrolling through the pages, I came across this Facebook user whose post was shaming an infamous person who ignored COVID-19.  The content was basically like this: The girl uploaded a story on her Instagram, paying respect to COVID-19 workers. This, to many people, was completely opposite of what she did in Vietnam (She was contaged, but refused to quarantine herself, and went t...

Một ngày quên uống thuốc

 Ây da, hôm qua thật là một ngày thảm hại. Mình chẳng làm được tich sự gì, đã vậy còn xem phim ảnh đồi trụy, lại quên uống thuốc, cuối cùng cả một đêm qua mình không ngủ chỉ để thủ d*m. Thật sự sai trái, sai trái lắm Nguyên à. Hôm nay phải đến 1h chiều mình mới ngủ dậy, mất cả một ngày trời chẳng để làm gì.  Ơ nhưng mà, mình không nên làm vậy. Việc không nên làm ở đây là than vãn về ngày hôm qua trong khi hôm nay có rất nhiều việc phải làm, cũng như để kết thúc. Trong một khóa học online mình tình cờ học được lúc Đà Nẵng còn dịch, vị giáo sư đó có nói như thế này:   " Tương lai của bạn bắt đầu từ bây giờ, bây giờ, BÂY GIỜ. " Tức là, cái gì qua rồi, mãi mãi không bao giờ lấy lại được. Văn bản gõ ra có thể nhấn Backscape để xoá, hay thậm chí chuyển thành một thứ gì đó khác, nhưng thời gian thì cứ trôi, mãi mãi không bao giờ trở lại, và không có cách gì níu giữ lấy nó. Tế bào của mình tiếp tục phân chia, máu mình thì liên tục được thay, phổi vẫn liên tục thở, và quá trình ấy...

Một giấc mơ kỳ lạ

 Giấc mơ ấy như thế này. Mình đang nói chuyện với một đạo sĩ, và mình bị chuyển sang một trạng thái khác, cứ như là một kiếp luân hồi khác, và bằng cách nào đó, mình nhớ ra được sứ mệnh của mình trong toàn bộ chuỗi số kiếp mà mình sẽ sống, mình lắp từng mảnh ghép một. Những mảnh ghép ấy từ đâu, mình chẳng thể nhớ nổi, nhưng trong một kiếp người khác, mình biết mình đang làm gì, và có một làn sóng kích dữ dội, giống như, khi mình đã hoàn thành nhiệm vụ của kiếp này rồi, mình sẽ chết đi, và luân hồi qua một kiếp khác để thực hiện một nhiệm vụ khác. Trong kiếp luân hồi mà mình đang sống, mình hình như vẫn được lựa chọn để sống tiếp, tức bỏ qua nhiệm vụ mà mình đang làm để đi tiếp vơí lựa chọn còn lại, và mình chỉ nhớ rằng mình chỉ sống được một đoạn rất ngắn. Mình nhớ mình trở thành, hay như thế nào đó, một đứa trẻ đang chết, không hẳn, mình nhìn thấy nó, tức là mình ở một ngôi khác, và phải chứng kiến nó chết đi, và như thế nào đó, mình trong trạng thái vô thức, mình bỗng nhớ ra là m...

Viết linh tinh

 Xin chào, Dường như cơn khủng hoảng đã đi khỏi mình rồi. Hôm qua mình đi chơi với một người bạn mà mình miễn cưỡng đi vì mình không thích đi với cô ấy lắm. Đơn giản chỉ vì phong cách sống của cô ấy quá khác biệt và có phần thượng lưu hơn mình, đồng thời cách cô ấy kết nối và duy trì các mối quan hệ hoàn toàn trái với mình. Mình vốn quan niệm rằng những gì qua rồi thì trôi qua, không nên níu kéo làm gì, và mình nhớ đến một cách đầy trân trọng và biết ơn, vậy thôi. Tuy nhiên, cách sống của mình có lẽ khác mọi người, không hiểu vì sao mình chẳng thể từ chối được. Buổi trưa hôm ấy ăn buffet rất ngon, và đến bây giờ mình mới đi vệ sinh được, không hiểu tại sao, chắc là vì mấy món đó khó tiêu.  Tối ấy thì mình đi chơi với nhóm bạn thân. Thực sự mà nói thì hôm nay mình đã đỡ rồi, nên đi với tụi nó mình không hề có cảm giác gì, nhưng mình biết, nó sẽ trở lại, sẽ trở lại sớm thôi, và mình không biết phải đối mặt với điều đó như thế nào nữa, thôi thì thuốc ngấm được chừng nào thì hay c...

Ngày thứ ba ngấm thuốc

Hôm nay là ngày thứ ba uống thuốc rồi, và mình cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Cảm giác đầu mình không thể nghĩ tiêu cực hơn về vấn đề mình từng suy nghĩ rất nhiều, chẳng hạn như giải quyết công việc với hàng tá deadline đuổi sát đít, hay nên phải bắt đầu lại việc học thi, cũng như cân bằng những thói quen của mình như thế nào. Khi uống thuốc vào, khi mình ngáp, có cảm giác hơi khó chịu, giống kiểu dây thần kinh của mình không thể căng ra được, thôi thì đây cũng là dấu hiệu tốt, minh không phải quá căng thẳng về mọi vấn đề xung quanh, và mình cũng đã bớt u sầu hơn rồi.  Kỳ thực, mình phải giấu căn bệnh này, vì không ai hiểu, và không ai có thể hiểu những gì mình đang trải qua, phải nhờ đến sự can thiệp của thuốc chống trầm cảm mình mới có thể vượt qua được. Hiện tại, tình hình của mình đã khá hơn, mình đã chịu khó hình thành thói quen viết blog và đọc sách rồi. Tuy nhiên, mình lại bắt đầu lơ là việc học tiếng Pháp. Mình nghĩ khóa học online này không phù hợp với mình mặc dù nó có ...

Sống chung với hội chứng lo âu

 Xin chào, Hôm nay là ngày đầu tiên mình dùng thuốc. Giờ đầu của mình có cảm giác nhẹ bẫng, như khiểu không nghĩ nhiều về những âu lo nữa. Dường như mọi điều mình lo lắng trở nên êm dịu, và mình thấy rằng nó không quá đáng sợ như mình nghĩ trước đây. Có thể là nhờ tác dụng của thuốc mà mình ít căng thẳng hơn. Mình vẫn còn những suy nghĩ rằng mình nên làm gì, nhưng không quá đau đầu và căng não nữa. Thôi thì đây cũng là một dấu hiệu tốt, mình cần cảm giác này để có thể tập trung làm những việc mình muốn nhiều hơn.  Về những dự định trong tương lai, mình nghĩ mình nên viết ra một cuốn sổ tay, hoặc lập một sơ đồ dự án, để có thể nhận ra mình cần làm gì trong tương lai. Mặc dù mình đã thử nhiều cách, nhưng mình chưa thấy hiệu quả của chúng. Một phần có lẽ do mình lười, một phần vì sử dụng các hình thức dự án còn phức tạp, nên mình nghĩ mình nên ghi vào giấy hoặc sổ tay rồi dán lên nơi nào đó dễ nhìn để mình tập trung vào công việc cho đúng. Mình nên viết ra đây lại, mặc dù đã từng...

Trở lại sau một thời gian dài

 Xin chào, đã lâu lắm rồi mình mới trở lại đây nhỉ? Cũng đã được hơn 1 năm rồi kể từ lần cuối mình viết bài trên này, giờ mới đủ nghị lực để viết những bài viết mới. Trước khi thuốc ngủ phát huy hiệu nghiệm, mình sẽ cố gắng viết nhiều nhất có thể.  Thời gian qua đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra trong cuộc sống mà mình chẳng thể lường trước được. Nào là đi làm ở Sài Gòn, trải qua những cuộc hẹn hò thảm hại, làm việc quá sức khiến cơ thể bị suy nhược, rồi lại may mắn được vào làm giảng viên tại trường ngoại ngữ ở Đà Nẵng. Làm chưa được bao lâu thì thế giới rơi vào tình trạng đóng băng với loài virus mới mang tên SARS-COV-2. Mình sẽ dành một đoạn văn nói về nó sau. Trở lại câu chuyện của mình, vì mọi hoạt động đều ngưng trệ, nên công việc của mình cũng bị ảnh hưởng. Mình chưa có cơ hội học hỏi thêm ngoài việc dịch bài và hỗ trợ công tác AUN (Mình cũng sẽ thêm một đoạn giải thích về thuật ngữ này). Thêm vào đó, mới hôm nay thôi, mình đã đi chẩn đoán ở bệnh viện tâm thần, và phát...