Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2018

Đôi điều tâm sự trước khi nộp visa

Bây giờ là 8 giờ 13 tối, và mình đang sử dụng laptop của trường để viết những dòng chữ này. Chỉ còn khoảng hơn một tiếng nữa thôi là mình sẽ lên tàu, bắt đầu cuộc hành trình rẻ tiền đến London để nộp visa. Bây giờ mình đang ở trong một tâm trạng vừa lo âu vừa mệt mỏi. Mệt mỏi vì dư âm của chuyến đi Cambridge hôm qua khiến cho mình bị lả người và chóng mặt, vì mình đã dùng điện thoại để đọc trên xe, vốn là một điều cấm kỵ khi di chuyển. Nghĩ đến đêm nay khi mình phải đi một chuyến tàu đêm rồi chờ đến 1 giờ 40 phút sáng để lên chuyến xe buýt đầu tiên đến London (đi tầm 4 tiếng đồng hồ) là mình còn thấy mệt mỏi hơn. Nhưng nghĩ lại cho hoàn cảnh của mình thì cũng không có nhiều lựa chọn.  Thứ nhất là lịch hẹn visa của mình chỉ có buổi sáng mà thôi, buổi chiều đã bị chiếm chỗ hết rồi, nên phải đi buổi sáng, mà khổ nỗi là đi từ Lincoln đến London mất cũng hơn 2 tiếng đồng hồ, mà chuyến sớm nhất cũng phải lúc 7 giờ, có nghĩa là đến London lúc 9h hơn, chưa kể phải đi từ đó đến nơi nộp vis...

Tập viết tiếng Việt sử dụng công cụ mới của Google

Với phương thức nhập liệu của Google, tức là tự động dự đoán từ ngữ tiếp theo, mình có thể gõ và ấn các phím để chọn từ ngữ phù hợp để tạo thành câu hoàn chỉnh mà không cần phải gõ thêm dấu. Mặc dù mình không thích chính sách sử dụng dữ liệu cá nhân của Google nhưng phải công nhận họ phát triển khả năng gõ từ cũng như nhập liệu quá xuất sắc, vì phương pháp này sẽ rất vạn năng - lâu lắm rồi mình mới dùng từ này, tại mình tình cờ nhìn thấy từ này trong thông tư về công nghệ thông tin. Trở lại với từ "vạn năng", ý của mình tức là ở bất cứ hệ điều hành nào, cũng như bất cứ dòng máy nào, chỉ cần có mạng, hay dịch vụ internet, mình đã có thể viết được tiếng Việt một cách dễ dàng. Ngạc nhiên một cái là bạn mình lại thấy mình gõ tiếng Việt nhanh hơn bình thường mặc dù ở hình thức gõ này, mình phải có thêm động tác sao chép và dán vào trong khung thoại, nhưng bạn lại nói rất nhanh, có thể đây sẽ là cách gõ chính của mình trong tương lai chăng? Như vậy thì mình cần phải làm một ví dụ ...

Tập viết như một thói quen

Hôm nay là một ngày buồn. Buồn không nhỉ? Cũng hơi buồn đấy, vì mình chưa biết mình sẽ làm gì, với quá nhiều nỗi lo. Bình tĩnh nào, mình đã có đủ giấy tờ cần thiết để chuẩn bị xin visa rồi mà, sao phải lo lắng và bồn chồn thế nhỉ? À, mình còn phải lo về cái vụ bài tập của mình nữa. Mình phải đọc và tìm hiểu thêm để hoàn thành thôi. Một bài tập 6000 từ và một bài tập 3000 từ. Như đã thấy thì mình cần phải củng cố lại việc đọc hiểu của mình. Xét một mặt tổng thể, mình thấy bài tập không khó lắm, mình cần hiểu nhiệm vụ của mình trong bài tập là gì, cũng như xem kết quả của môn, và dựa theo đó mình cần thiết kế và viết dựa trên những tiêu chí đó, mình tin là mình sẽ làm được. Mình đang nghe nhạc của các divas rất là nhiều, mình dần dần học theo và đang cố gắng tập sử dụng những kỹ thuật thanh nhạc của họ, bởi đơn giản vì họ truyền cảm hứng rất nhiều. Những câu từ trong ca khúc của họ, vì tiếng Anh của mình cũng khá, nên mình hiểu được rất nhiều những thông điệp đến từ những giọng hát đ...

Vài dòng suy nghĩ về tình hình chung của giáo dục cũng như tư duy của người Việt Nam

Gần đây mình hay suy nghĩ nhiều. Rất nhiều là đằng khác. Chuyện là mình coi trên mạng xã hội thì mới thấy rất nhiều người bức xúc về giáo dục Việt Nam. Người người cứ chê trách rằng ở Việt Nam, dạy học bị khuôn đúc, một màu, thiếu đi sự sáng tạo. Trong khi đó, những nước khác thì khuyến khích sự sáng tạo của con trẻ. Điều này có đúng không khi mọi người chỉ xem một video duy nhất về một cô bé đang luyện tập để tham gia cuộc thi kể chuyện diễn cảm và một cô bé ở Anh quốc đang tập tranh luận, để rồi đưa ra một kết luận vội vàng rằng giáo dục Việt Nam xuống cấp, suy thoái? Mình vốn dĩ định viết cho dài dòng để ra lý lẽ, nhưng mình nhận ra tư duy của người Việt Nam còn quá cảm tính, chưa thật sự suy nghĩ một cách khách quan về một vấn đề  nào đó trong xã hội. Chính bản thân mình cũng thấy đôi khi có những hiện tượng mà bản thân mình cảm thấy rất bức xúc, phải mất một thời gian mình mới từ từ mà suy nghĩ một cách khách quan được. Vì vậy nếu mà mình viết một bài thật là dài, kiểu gì m...

Suy nghĩ về việc lấn sân sang ca hát

Tiêu đề nghe có vẻ sốc đấy, nhưng thật sự mà nói thì mình ca hát cũng đã lâu rồi, có điều đã có tuổi mà chưa có tên. Giọng hát của mình thì cũng tạm ổn, phải không nhỉ, mình cũng chẳng biết nữa. Người ta nói mình nên tìm kiếm một người thầy huấn luyện giọng hát của mình để biết cách điều khiển hơi thở, giọng hát, cách ngân cũng như sử dụng nhiều kỹ thuật hát để mình có được cách hát đúng hơn. Thế nhưng mình lại thấy trong một bài phỏng vấn, Barbra Streisand, một huyền thoại sống về âm nhạc hiện đại, là bậc thầy trong việc điều khiển hơi thở, cũng như sử dụng kỹ thuật trong khi hát, nhưng không hề thấy mệt mỏi cũng như không phải nỗ lực làm gì, cho biết rằng bà chưa bao giờ có một buổi học về thanh nhạc nào. Bà thậm chí còn ngạc nhiên khi chuyên gia đến nói với bà rằng tôi dạy phương pháp mang chính tên của bà. Thế là thế nào nhỉ? Có thể là bà là một người có năng khiếu thật sự, tức là bẩm sinh bà đã có thể đạt đến sự hoàn hảo trong âm nhạc, và điều đó nếu có thật thì bà quả thật may mắ...

Một ngày gần hiệu quả

Blog thân yêu, Hôm nay có thể nói là một ngày làm việc tuơng đối hiệu quả của bản thân mình vì mình đã biết lập ra kế hoạch, thực hiện theo nó từng bước một và cố gắng hoàn thành hết mọi thứ khi có thể trong một ngày. Tất nhiên, thời gian mình phân bố cho nó còn chưa hợp lý lắm, nhưng mình tin là mình sẽ hiệu chỉnh và điều phối lại các hoạt động để thời gian biểu của mình trở nên năng suất cao hơn. Mình đã đi làm, trong ca của mình hôm nay hơi im ắng, có lẽ là do hết kì luận văn rồi nên mọi người bắt đầu nộp bài. Cũng có thể là do đã hết deadline, thời gian nguy nan nhất đời sinh viên rồi, nên cũng không còn ai có nhu cầu nữa. Có lẽ cũng vì vậy mà lịch làm việc của mình đến tháng 5 là kết thúc. Nghĩ cũng hơi buồn vì không được đi làm nữa, mà không dược đi làm nữa có nghĩa là không được nhận luơng cao nữa, mà không nhận luơng cao nữa thì lấy gì mà ăn mà sống đây. Nghĩ đến đây chợt thấy chạnh lòng, à, nãy giờ mình chỉ diễn sâu thôi chứ mọi chuyện cũng không quá đáng đến như vậy đâu. Hô...

Câu chuyện đêm muộn

Đêm nay lại có chút gì đó ưu tư và lo lắng trong lòng, mình quyết định viết ra để xoa dịu đi nỗi lo âu kia, hi vọng là nó sẽ sớm nguôi ngoai. Hôm nay cái mà mình lo lắng nhất chính là visa đi châu Âu, mình đã có gần như đầy đủ các loại giấy tờ cần thiết. Để xem nào: hộ chiếu (mai photo), Brp (mai photo), giấy xác nhận sinh viên (mai xin), chứng từ ngân hàng (5 ngày rồi xin), bảo hiểm du lịch đã có, xác nhận đặt phòng đã có, còn cái quan trọng nhất đó chính là vé máy bay. Dịch vụ hủy vé trước khi xong của chị Sammy Wu ấy không biết có được không nhỉ? Mình thử gửi tin nhưng chưa đựoc rep, nhưng rồi mình vào trong group thì mình mới biết đúng quy trình là như thế nào. Hi vọng là khoảng 5 ngày trước khi xin visa mình sẽ yêu cầu vé máy bay hủy trong ngày. Nói chung hi vọng là sẽ có, nhưng nếu không có thì buộc mình phải làm vé máy bay rồi bay thôi. Không sao cả, mình làm được! Điều sâu thẳm trong lòng mà mình đang muốn nói ra, đó là được gặp lại anh ấy một lần nữa. Quyết định này thật đi...