Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2018

Random Draft on Wednesday

Hôm nay trong bài viết này mình sẽ dùng tiếng Việt. Mình đang cố gắng hoàn thành bài tập được giao, nhưng có vẻ như mọi thứ hơi bị rối rắm. Mình đang cố gắng suy nghĩ và đọc lại cũng như phân tích mọi thứ từ đầu để định huớng lại thứ mà mình đang cần đó là gì. "Thứ mà em còn thiếu chính là thứ em đang tìm kiếm"- Lan Khuê said. Mỗi lần nghe cái câu huề vốn này lại thấy buồn cười. Nhưng mà dù sao thì mình cũng cần phải tập trung cao độ để mình có thể làm bài cho tốt. Sáng nay mình khá là buồn ngủ vì bài đọc không hiểu, nhưng mà mình thấy có lẽ là do màn hình của cái máy Mac khiến cho mắt mình díp lại. Không hiểu vì sao mà mình nhìn lâu vào cái màn hình đó là đau mắt dữ dội, mình nghĩ là có vấn đề gì đó với cái máy Mac cũng như cái màn hình của nó, chứ mình ngồi dây xài máy tính vẫn rất là bình thường chứ có gì đâu mà bị đau mắt dữ dội vậy? Hơn nữa, khi mình đọc sách mình lại không thấy đau mắt gì cả cho đến khi nhìn vào màn hình. Điều đó có nghĩa là gì? Không nên dùng máy...

Lại một ngày cô đơn...

Lại một ngày cô đơn... Hôm nay điều gì khiến cho mình buồn nhỉ? Ừ thì thấy đám bạn bè xung quanh đi chơi đây đó, rồi lúc nào cũng có nhau, mình lại nhớ đến ngày xưa lúc mình còn ở Đà Nẵng, đi chơi xa với mấy đứa bạn lúc nào cũng vui, mặc dù cãi nhau hoài, nhưng mà thích, vì thân nhau lắm, nên cũng rất hiểu nhau. Chính vì vậy nên những cuộc vui với chúng bạn là những niềm vui bất tận. Nhưng mà, giờ đây thì mình chỉ có một mình thôi, đi chơi xa... lạ thật đấy, mình cũng đã từng tự nhủ rằng một mình vẫn ổn mà. Mình vẫn đi đây đi đó được chứ! Đâu nhất thiết phải có bạn bè mới đi được đâu? Mình nghĩ đây chỉ là áp lực ảo từ phía bên ngoài tác động vào mình khiến cho mình rơi vào trạng thái lo âu nhất định. Ôi mình lại cũng bị một cái phiền toái vào người nữa. Số là con bạn cùng trọ mới nhắn hỏi coi thử có bức thư nào ở đó không, thế là mình ton ton lấy chìa khóa xuống để mở hộp thư, cơ mà mình lại chẳng nhớ cái chìa nào mới đúng, cộng thêm cái ổ khóa đã bị rỉ, khó mở nữa, và trong ...

Random Writing on a Sunday

These days I am working on my assignment on research methods in the master course. This entry is made to express my free writing at the moments. According to my very own principle, every action from small to big needs a bit of warm-up. That's why I chose to write an entry to prepare myself for the next assignment. I know it's gonna be really hard, but I can do it. Just think about when you submitted it  with no burden at all, then you will be able to go on a short trip to different places around England. Don't be so harsh on yourself, Nguyen. This is free writing, you don't have to worry about your grammar, your structure or else. From simple words to repetition to academic words, just put anything comes into your head. The other me would like to see what you can do for this entry in this task. I'm listening to a playlist of old songs. That is, songs which are popular in the late 90s - early 00s. These Vietnamese songs make me feel nostalgic, I do miss my home c...

Viết linh tinh

Hôm nay là một ngày nắng nóng. Mình rất muốn đi ra chụp hình nhưng khổ nỗi cái vướng mắc bài tập nó cứ văng vẳng trong đầu khiến cho mình không có động lực để mà đi. Cơ mà tuần này bắt đầu mùa hè, mình nghĩ là sẽ có nhiều dịp để mình ra thưởng nắng và chụp hình. Điều ưu tiên là cần phải mua kem chống nắng cho mùa hè rồi. Tất nhiên là chống nắng ở đây khác với chống nắng ở Việt Nam vì Việt Nam là đất nước nằm trong khu vực nhiệt đới gió mùa nên khí hậu khắc nghiệt hơn so với ở Anh. Nơi đây thì khí hậu ôn đới hải dương là chính vì vốn dĩ Anh Quốc là một hải đảo, ngoài ra theo lời của các cô trong thư viện mà mình trò chuyện thì nước Anh chịu nhiều ảnh hưởng của khí hậu lục địa, tức là những quốc gia châu Âu, chính vì vậy nó thường hay có những đợt nóng / lạnh thất thường.  Mình đang cố gắng hoàn thành tất cả các bài tập được giao trước khi bắt đầu kì nghỉ hè, trong đó những công việc tất yếu, để mình liệt kê ra xem: Viết bài phản hồi về một mô hình cố vấn trong trường họ...

Nhật ký cho một ngày chủ nhật buồn

Hôm nay bỗng dưng khá tâm trạng, không hiểu là vì sao, có lẽ là vì thời tiết lạnh giá ở đây khiến mình buồn nhiều hơn là vui. Kiểu người buồn thì cảnh vật xung quanh cũng không lấy gì để cho cảm xúc trở nên tích cực hơn. Lại viết về người yêu cũ sao? Lần trước mình đã từng viết về người yêu cũ và vô tình một tai nạn trên web đã khiến cho bài đăng đó bị xóa và thay bằng một trang nhật ký khác về công việc của mình. Đó có phải là do định mệnh không? Nó muốn mình phải quên sao? Mọi thứ diễn ra cứ như một giấc mơ vậy. Mình đã từng trân quý nó, nhưng giờ mình phải học cách buông tay và cho nó tan biến. Gửi anh, người em từng yêu thương rất nhiều, Em sẽ viết hết ra những nỗi lòng của mình, một lần và không phải duy nhất, vì em biết đôi khi em sẽ nhớ và lại viết tiếp về anh, bởi anh là người đã mang cho em những cảm giác ấm áp nhất, và cho em được biết, yêu một người là như thế nào. Em sẽ kể lại những kỷ niệm của hai ta, dù nhỏ nhoi nhưng là những mảnh ghép không hề thiếu trong câu chuy...