Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 12, 2017

Another rainy day in Lincoln

Sigh… I took a long breath, trying to make myself comfortable in my own room. The cuppa is cold before I took the last sip. Looking around me, everything is such a mess. I haven’t done any cleaning since I moved here. I’m lazy, to be honest. I won’t use excuses to lie to myself any more. What am I supposed to do now? Right, there are assignments to be done, there are tasks to handle, there are trips to go, but apparently I have lost the motivation to tackle them all. It’s so empty here. I wish to get round to talk to people but I don’t know how. The sore throat prevents me from raising my voice as well, so I will have to wait till it is healed. Oh dear I want a lover. Yes I am lonely and I wish there were someone by my side. There used to be, but he came and gone like a wind, leaving me scars and pain, no turning back. It hurt. There are freezing nights when I’m in solitude sobbing for my loneliness. I don’t want to use the dating app because most of the people there just wanted to ...

Viết cho sự trống trải

Những hôm nay thật buồn chán và mình đang rơi vào trạng thái cực kỳ cô đơn. Mình không nên làm như vậy. Mình đã dặn bản thân mình không biết bao nhiêu lần, nhưng mình vẫn không chừa chứ phải. Nhưng hãy nhìn vào mặt khác, mình đang rất cô đơn, và cô độc. Không ai xung quanh mình… Khoan, có phải không vậy, mình có bạn bè, người thân, và mình lại phí thời gian vùi mình trong những ấn phẩm đồi trụy, đó có phải là ý hay? Đó có phải là điều tốt? Đó có thật sự sẽ giúp mình trong bất cứ điều gì không? Không hề, chúng tạo ra những ảo giác, ảo tưởng và kỳ vọng về những điều không thực về tình dục, trong khi nó chỉ là một phần rất nhỏ, thậm chí là không làm tăng thêm giá trị của tình cảm thật sự giữa con người với con người. Ôi, nói chuyện triết lý như thế này nhưng thực sự là mình đã rất khó để kiềm chế bản thân mình trước những cám dỗ. Thêm ngày mai nữa là mình có thể lên thư viện để làm việc tiếp rồi. Mình không thể tập trung, vì sao vậy? Nó có khó không? Không hề, nhưng bản thân mình v...

Làm nóng người trong ngày đông

Thứ năm ngày 21 tháng 12 năm 2017 Chà, vậy là gần đến Noel rồi. Noel đầu tiên xa nhà, rồi sẽ có những dịp xa nhà sau này nữa, như Tết, sinh nhật, lễ hội... Sẽ hơi cô đơn, nhưng mình sẽ cố gắng tận dụng thời gian quý báu mình có ở đây để làm những việc ý nghĩa hơn. Những ngày này mình đang gồng với bài tập cuối kỳ. Mình đã hoàn thành bản nháp của một bài báo rồi, còn 4 bài nữa, cộng thêm phân tích và đánh giá sâu vào một mảng trong quản lý và lãnh đạo giáo dục. Ban đầu mình không có hứng thú với bộ môn này lắm, nhưng phải công nhận, càng tìm hiểu sâu vào nó, mình càng thấy thích và muốn đóng góp thêm trong môn học này. Một góc nhìn của một giáo viên và một góc nhìn của người lãnh đạo cho các giáo viên quả thật là một trời một vực, khi bạn càng lên cao, cái nhìn của bạn sẽ bao quát hơn. Đây là một lợi thế cũng như một nguy cơ. Bạn có thể nhìn thấy hết được mọi thứ xung quanh đang diễn ra như thế nào, nhưng bù lại sẽ rất khó cho bạn để có thể để ý đến từng chi tiết nhỏ nhặt trong tầm ...

Viết cho quên sự nhàm chán

Hôm nay mình cảm thấy khá mệt mỏi, không hiểu vì sao, có lẽ là do mình ngồi trước màn hình máy tính quá lâu. Đây cũng là một lý do mà mình không nên gõ phím và sử dụng máy tính để viết lách và thay vào đó mình nên viết tay. Mình sẽ không nói nhiều về chủ đề đó nữa vì mình cũng đã nói khá là nhiều rồi. Mình hiện đang ở thư viện và ngồi chéo mình là một anh chàng khá là hippy. Mình thấy hầu như những chàng trai Anh Quốc đều để râu quai nón, có thể đó là một phong cách thời trang và được ưa chuộng của họ nơi đây, cũng giống như mấy anh chàng ở Việt Nam có xu hướng cắt tóc kiểu undercut vậy. Mình đang nhấp ngụm cà phê decaf, ở đây trà và cà phê đều có loại decaf, viết tắt của từ decaffeinated, tức là cà phê không chứa caffeine vốn là một chất kích thích và dễ làm mình mất ngủ. Mình thử uống loại này và đúng là không mất ngủ, kèm theo tác dụng phụ đó là buồn ngủ kinh khủng! Hai mắt cứ díp lại và muốn mọi thứ trôi đi, nhưng rồi mình lại có những chướng ngại, vốn là những bài tập cuối kỳ và...

Thả hồn vào trang nhật ký

Mình khá là buồn vì có một tai nạn vừa mới xảy ra, mình đã lỡ tay dán đè bài viết mới lên bài viết cũ, nên đã mất đi những dòng chữ tâm trạng với những cảm xúc buồn để lâu lâu mình đọc lại và cảm nhận rồi. Có lẽ mình sẽ viết dựa theo những gì mình nhớ vậy.

Vài dòng tự do

                   Ánh nắng vàng rợp khắp xóm trong tiết trời lạnh giá ở thành phố Lincoln tháng 12. Nhìn từ cửa sổ phòng trọ mình, không gian và thời gian ở đây sao thật yên bình. Mình có thể nghe thấy tiếng chim hót râm ran quanh xóm, một thứ âm thanh dễ chịu mà khi ở Việt Nam đôi tai mình ít có dịp được cảm nhận. Giờ mình đang nghe một bản nhạc không lời thật êm đềm và viết đôi dòng suy tư trong tâm trí mình để vơi nhẹ đi những gì căng thẳng. Những gì mình viết dưới đây sẽ là những dòng chữ tự do tự tại trong tâm trí, thả hồn vào từng câu chữ, từng phím gõ trên chiếc máy tính này. Một cách kinh điển, mình từng hay thấy người ta viết tay các kiểu, nhưng mà mình cũng nhận thấy là gõ thì lại nhanh hơn viết, nét chữ cũng đều hơn, vả lại, thông tin mình viết ra sẽ được lưu trữ ngay, hệt như những trải nghiệm khi mình viết tay vậy, ngoài ra lại tiết kiệm mực, bút, mình lại có không gian riêng tư. Đ...