I had one of the best nights here ever since I arrived in Indiana again. It's not easy to make friends especially at this age, but somehow, I met two special brothers.
Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2023
Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2023
Tự Ti
Chào Nhật ký thương yêu,
Lâu quá rồi chưa có thời gian ngồi lại để viết như thế này. Blog bỏ xó cũng hơn 1 năm rồi, mà mình cũng quá lười để làm. Thực ra mình có đủ thời gian, nhưng bằng cách nào đó mình rất nhây và rất chậm chạp, có gì đó nó cứ ngăn cản mình và thật khó để vượt qua. Hi vọng mình sẽ duy trì được thói quen này lâu dài.
Chuyện hôm nay cũng không phải chủ đề gì mới lạ, chỉ là mình khá là áp lực khi nhìn thấy cách mọi người đang cố gắng đánh bóng tên tuổi trên mạng xã hội. Người thì tham gia báo cáo nghiên cứu này, người thì được nhận vào công ty cao cấp kia, người thì cố gắng tập thể thao khoe cơ thể, người thì có những trung tâm, lớp học tiếng Anh thật thành công. Nhìn họ và rồi nhìn lại mình thấy thật tự ti. Không biết mình có gì nhỉ? Chỉ có một trái tim yếu đuối và tâm hồn đang dần chai sạn haha. Nói vậy chứ đúng là mình vẫn có một số kỹ năng nhất định, nhưng mà như vậy thì vẫn không thể nào so với việc người ta đã làm được gì. Dẫu biết rằng nhìn lên thì không bằng ai còn nhìn xuống thì không ai bằng mình, nhưng vẫn rất khó để có thể không nhìn vào cái mà người ta đang muốn cho mình thấy.
Cũng không hẳn là mình vô dụng, mình thì đi dạy là chính, và mình không giữ được đam mê với nghề. Điều làm mình vui đó là thấy được sự thành công của những người học của mình. Mình đang học tiến sĩ nhưng rồi mình cũng chẳng biết là mình đang làm cái gì, đang làm vì điều gì... Mình thích học ngoại ngữ, nhưng đó là cái lý tưởng thôi, mình cần phải tìm kiếm gì đó tốt hơn. Mình chẳng gắn bó được với thói quen nào lâu dài, nhưng mà tuần vừa rồi thật sự rất là áp lực. Nói mình bao biện cũng được, nhưng mình chỉ muốn nói ra để có gì đó trấn an tinh thần của mình. Phải phụ thuộc vào chính mình thôi.
"a lonely place to be, and so I learned to depend on me" - Whitney Houston.
Đôi khi thật sự muốn khóc lắm chứ, nên mới mượn bia hay chất kích thích để có thể làm cho tuyến lệ nó ứa ra để cho nhẹ lòng bớt, nhưng quả thật là không nên. Chỉ là mình đang rất cô đơn và muốn tìm một điều gì đó có thể an ủi và giúp mình vượt qua. Có thể viết là một trong những cách khiến cho những dòng suy nghĩ trong tâm trí có thể thoát ra ngoài và gợi cho mình một chút cảm xúc gì đó. Nó là một nỗi buồn không tên, một nỗi cô đơn và một sự tự ti, là điều mà mình thường xuyên gặp phải. Nhưng mà như vậy có lẽ mình sẽ thấy nhẹ lòng hơn.
Viết đến đây thôi tại còn nhiều thứ phải làm lắm, chưa thể relax được.
Purdue Office.
Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2021
Writing mindlessly
Dear diary,
It's been a while. I'm so sorry I abandoned you for so long. I didn't mean to, but I was truly snowed under tight schedules. Everything has been so chaotic ever since the beginning of the year, and I don't seem to have a split second for a mental break. I had to prepare lesson plans (which I actually dropped because I just hate this book so much). I was engaged into projects which I was reluctant to stay.
I recently have submitted my application for the FSU, and Purdue is the next destination. I should spend some time revising my statement of purpose for Purdue.
Hey I feel like the GRE actually improves lots of my vocabulary, and I could find the right word to describe the right action, or feeling which I never realized there was such a word. Reading more seems to help a lot, but I am under considerable pressure, so I can't really read with pleasure. I recently picked up "Atomic Habit" as a new read, and so far I've been enjoying it. I am trying to take up something worthwhile. I want to expand, to enlarge my vocabulary, and I don't want to stay this way. I've got to do something different , even if it's a small one. Otherwise, I will feel so numb and and devolved.
I have no idea why I am keying these words, but I start to feel interested in how we can change a word to another part of speech and it becomes an advanced word. I'm experimenting these words and having so much fun with the language. It's sad that the Vietnamese language haven't got the very same investment as English.
Anyway, I learned a new word called slacktivism, which is a portmanteau of slack and activism. The word indicates the action that lack the real action but instead a virtual, invisible support such as post-sharing, hitting a react button, hashtagging etc. This is what we mostly do nowadays which never seems to change anything, but hey, at least this is better that real activism which might disrupt the peace, and annoy the people around.
Right, freewriting time's over. Great job, Nguyen, you did review and build up your vocabulary today! Keep it up!
Thứ Tư, 23 tháng 12, 2020
Christmas
Dear diary,
I'm not sure what to write nor what to think for you. It's not that my mind has gone blank, but I just don't have the mood for writing. Still, I've opened it and somehow I just went on typing and typing like a habit. I love writing, but I have to admit that I'm not good at it, so I just write for the sake of it. Writing can be fun, but can be a nightmare sometimes if I'm under an exam or something like that.
I don't know how many times I've written this sentence, but here it goes again: Recently there has been so much going on and I don't know how to handle it all. The exam is coming, but I feel like I should practice listening and speaking a little bit more. I wish I could be offered the scholarship for the PhD studies. I'm desperate. I really want to further my studies, but it's damn hard, and imagine reading all those literature to put in your words, it's driving me crazy. Oh well, though there can be difficulties, I have to overcome them because I have no choice but to continue.
I discovered the term "edgelord" today. It's a phrase that describes a person whose viewpoints are rather shocking, controversial because they adopt a nihilistic approach to their perspectives. I don't know if I'm one of them. I've been facing a lot of anxiety ever since I was diagnosed with that illness (Woohoo, I can finally use the present perfect continuous correctly!). It's hard to tell people, and I know it's too negative for me. I hate being like that, and I hate spreading that to people around me. Am I still who I am? Have I changed to someone else? I think I might have.
I find peace in this coffee shop. Just another week and boom, I will have finished teaching at this university by then. One of the things that I probably regret while staying here was that I couldn't have brought them a much better lesson. Nevertheless, I think I've learned a lot during this course. I realised that English is not 'learnable' for some students because that's not what they wish to pursue. Also, although some students were given a placement test to determine the correct level they should be in, they confessed that they are still stuck even at elementary level, which raised my concerns about their competences. I just don't really know what to do. Hey, how about asking or ventilating about this on Reddit or some teaching forums? Maybe they'll understand and have great advice for a new teacher like me.
Alright, until next time, see ya.
Lots of love & Happy Christmas!
Thứ Năm, 5 tháng 11, 2020
Khởi động tháng 11 - những bất ngờ
Chào nhật ký thân yêu,
Đã lâu rồi chưa động tay chân gõ lại blog nhỉ? Thú thật là dạo gần đây, mình trở nên rất bận rộn, đi dạy các kiểu, rồi còn phải hoàn thành cho kịp hồ sơ tập sự, để có thể thực hiện được thêm một số công việc khác. Mới cách đây hai ngày, mình nhận được email báo phải hoàn thành toàn bộ hồ sơ tập sự trước thời hạn quy định, mà mình thì hoang mang, bởi vì mình chỉ còn 3 biên bản nữa mới xong, và phải làm lại tất cả mọi thứ theo định dạng mới cho đúng quy trình. Thật sự rất mệt mỏi và mất thời gian, nhưng biết làm sao được, phải cố gắng thôi, còn 5 ngày nữa là kết thúc rồi, cố lên nha.
Cảm giác này thật là sai trái, nhưng mình quý em ấy thật sự. Mình không muốn em lãng phí tài năng, và em ấy xứng đáng đến những nơi tốt hơn để phát triển sự nghiệp của mình. Hơn nữa,... mình muốn ở gần em ấy hơn. Giờ dễ gì mà còn cơ hội gặp nhau, mà thôi, cũng chưa chắc em đã có suy nghĩ gì về mình. Thôi thì cứ giữ trong lòng như vậy, và mình phải tìm cách để em ấy được đi, và không để em đi theo vết xe đổ của mình. Biết là buồn đấy, nhưng mà, vẫn không hiểu sao mình cứ thích làm. Thôi thì cũng mong là em ấy nhận được học bổng để có thể trở về giúp trường, và để thấy em nhiều hơn. Hy vọng là vậy.
Quán cà phê bỗng dưng hư loa, đành phải tắt nhạc, nhưng lại hay. Mình lại nghe được những âm thanh nhẹ nhàng từ tiếng mưa rơi, xen lẫn tiếng động cơ nổ của những chiếc xe máy đang hối hả tìm đường về nhà. Không gian xung quanh mình đang khá là yên tĩnh vì mọi người cũng đã về rồi. Chỉ còn mình và nhân viên quán ở đây thôi. Và mình đang viết vẩn vơ trong lúc một loạt các công việc vẫn còn đang dang dở.
Những ngày dạy trên Bách Khoa thật mệt, mình phải giữ giọng nhiều hơn bởi vì phải nói rất to và rất nhiều. Mọi thứ đến quá đột ngột khiến mình không trở tay kịp, cũng như chưa chuẩn bị giáo án gì cả. Mình cũng chưa biết sẽ dạy như thế nào, dạy ra sao, thi kiểu gì, đánh giá hình thức nào. Cũng may là chỉ có lớp đầu tiên là hơi cực, nhưng mình sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Mình đang cố quên, cơn khủng hoảng, lo âu vốn đang chực chờ để thoát khỏi buồng tối mà mình đã cố gắng khóa kín. Vượt qua, quên đi, và chấp nhận chúng để rồi mình có thể an yên trong cuộc đời này.
Mình đang cô đơn. Đúng vậy. Mình phải đối mặt với mọi thứ một cách cô độc, và mình chẳng có lý do gì phải buồn vì điều đó, vì ai mà chẳng chết một mình? Chỉ là, trái tim muốn được sưởi ấm một chút trong những ngày lạnh giá.
Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2020
Đêm thanh tịnh
Một ngày bình yên, đã lâu rồi mới có một ngày như thế này, từ thời tiết, không gian, thời gian tới tâm trạng. Mình vẫn cứ viết như mọi lần thôi, và mình đang gõ từng ký tự trong một trạng thái thật bình thản, có một chút lo âu, nhưng không đáng kể. Mình mở kênh Youtube ưa thích, gồm những đoạn nhạc không lời, kết hợp với âm thanh êm dịu, khiến mình thấy thoải mái hơn. Kế bên đôi bàn tay đang liên tục ấn vào bàn phím này là một ly trà nóng, khói nghi ngút. Một ly trà ấm bụng trước khi ngủ sẽ giúp mình ngon giấc, mình tin là như vậy. Ngoài ra còn có kem chống muỗi nữa. Trời đang chuyển dần sang mùa đông, và kết hợp với những ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới khiến cho khí hậu trở nên se lạnh và ẩm ướt, đây chính là điều kiện phát triển của nhiều sinh vật, trong đó có nhiều loài gây hại. Muỗi là một trong số đó.Chính vì vậy mình mới phải dùng kem chống muỗi như là một biện pháp an toàn. Cơ thể mình không khỏe như nhiều người, nên cẩn tắc vô ưu, hì hì.
Dạo này mình cũng cố gắng để cho suy nghĩ của mình thấu đáo hơn, và làm cho mình bận rộn, nhưng không làm mình quá tải. Mình đang học cách quản lý thời gian, và mình còn phải hoàn thành các công việc trên trường. Mình hi vọng là hồ sơ thực tập của mình sẽ hoàn tất kịp thời, và mình sẽ chính thức là một giảng viên đại học với nhiều dự định mới hơn, giúp đỡ cho khoa được nhiều hơn.
Nói là nói vậy thôi, chứ thực ra trong quá trình làm việc ở đây, mình cũng thấy có "gì đó" không đúng, và có cái cảm giác "ngờ ngợ". Không biết đó là gì, và mình biết có gì đó đang diễn ra, trước giờ, ngoài gaydar của mình ra thì, trái tim mình mách bảo ít khi sai lắm. Có những khi mình cũng hoài nghi và thấy nặng lòng, và sau này khi ngẫm lại, mình thấy điều đó là đúng khi xâu chuỗi những sự kiện lại. Mình không còn nhớ nhiều và nhớ đủ để đưa ra ví dụ, nhưng theo kinh nghiệm của cá nhân mình, chúng hầu như chính xác, và mình có thể nghe theo bản năng để nhìn ra được điều gì đó. Mình cũng chưa biết sao, nhưng mà thôi, chúng cũng chẳng liên quan trực tiếp tới mình, và không phải chuyện của mình thì cũng không nên xen vào làm gì.
Ôi mình thật là lầy lội, đã được hơn một tiếng đồng hồ rồi mà mình vẫn chưa viết xong bài nữa. Mình cũng đang lo là mình cứ bị lạc đề vì thực sự mình cũng không rõ là mình đang viết gì và mình sẽ viết những gì. Hôm nay mình đã đọc được một quyển sách khá là cảm động, và soạn được một giáo án. Ngày mai lên trường mình sẽ thiết kế một vài giáo cụ và tập giảng thử. À, gần đây mình lại phát hiện ra chú chuột Hamtaro của mình đã mất, nên mình quyết định sẽ may nó lại từ đầu. Dự án xem chừng rất khó khăn, nhưng em gái mình thì lại nói rất dễ, nên mình nghĩ cũng không khó để thực hiện đâu. Thôi dừng tay, viết vậy là được rồi, lên lầu đọc thêm quyển Tam thể này mới được, hay quá.
Thứ Hai, 5 tháng 10, 2020
Tập viết
Chào nhật ký thân yêu
Bây giờ đã qua tháng 10 rồi, và phải nói rằng có rất nhiều thứ phải làm và gấp rút trong thời gian này. Chiều nay mình sẽ bắt đầu buổi giảng đầu tiên với tư cách là một giảng viên đại học. Nói là vậy thôi chứ mình chỉ dạy các kỹ năng tiếng Anh thôi mà. Thực ra bây giờ mình đang rất lo, lo kinh khủng, và nó khiến mình mệt mỏi. Mình sợ mình không hoàn thành được giáo án, hay cháy giáo án, hay gì đó. Mình lại là người theo chủ nghĩa hoàn hảo nữa, và điều nay rất độc hại với sức khỏe tinh thần của mình. Để mình tìm hiểu xem thử những vấn đề như thế này cần được chấn chỉnh như thế nào.Bản thân mình rất muốn mang đến một bài giảng ý nghĩa, để sau khi học xong các em sinh viên phải nắm ít nhất một điều gì đó. Mình đọc một vài nghiên cứu mình cũng thấy rằng khi bài đọc đã xong, bài học đó coi như đã chết, và không muốn nhớ thêm nữa. Mình nghĩ rằng thực trạng đó đang diễn ra, và mình có thể khai thác thêm với giáo trình này mà. Chính vì vậy mình đã chuẩn bị thêm một số hoạt động liên quan đến bài đọc để tăng khả năng đọc hiểu của các em. Đó là những gì mình muốn làm, lát nữa mình sẽ đi mua giáo cụ và in bài đọc ra để an tâm. Nguyên làm được mà.
Mình có rất nhiều công việc còn dang dở. Thứ nhất là nhập số liệu khảo sát, thứ hai là soạn đề cương chi tiết hoạt động câu lạc bộ. Ôi sao phải là mình, nhiều khi mình nghĩ vậy, vì ôm quá nhiều thứ trong tay mà không biết chia cho ai. Mình nghĩ mình phải học thêm về cách quản lý công việc vì nó sẽ giúp mình kiểm soát thời gian tốt hơn. Mình rất thích câu lạc bộ này, và mình phải cố gắng duy trì nó. Câu lạc bộ đọc sách, câu lạc bộ tranh biện, câu lạc bộ giáo viên, tất cả những tổ chức đó, mình sẽ cố gắng hoàn thành từng chút một. Khởi đầu sẽ khó khăn, nhưng mình tin là sẽ đến một kết quả tốt đẹp. Đây không phải là fantasy nữa, đây là mong muốn đóng góp cho cộng đồng của mình.
Phải uống thuốc thôi, cơn lo âu này vẫn còn dai dẳng.
Tìm kiếm Blog này
Giới thiệu về tôi
- Lê Hữu Bảo Nguyên
- Doctoral student at Purdue University. Come from Danang, Vietnam.
