Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 7, 2018

Tháng Tám - khúc giao mùa - những tâm sự

Đã lâu lắm rồi không viết blog trải lòng nhỉ? Hôm nay lại có chút thời gian, lại đúng lúc chuyển mùa từ hạ sang thu, và cũng đang nhấp chút cà phê nên có tâm trạng để thả vài dòng tâm sự với chính mình. Cũng đã gần một năm học ở đây rồi, và mình đã làm gì và đã được những gì? Được thì cũng nhiều nhưng chưa được cũng chẳng ít. Ngẫm đi ngẫm lại có những khoảng thời gian nếu được bỏ ra một cách hiệu quả và xứng đáng hơn thì mình đã có thể học hỏi thêm được rất nhiều điều. Nhưng kể ra thì trong suốt quá trình mình học ở đây cũng có không ít thứ mà mình đã trưởng thành hơn, như là cách sống tiết kiệm, ăn ở vừa phải, học nấu ăn các thứ, mặc dù mình ở thì không hợp với nhiều người lắm nhưng kể ra thì bản thân mình cũng đã cải thiện được rất nhiều như về tác phong, giờ giấc và trách nhiệm. Sắp tới, sau khi hoàn thành luận văn mình sẽ đi chơi quanh châu  u, đi đây đi đó cũng như thám hiểm các nước UK. Mình phải đi cho bằng hết những nơi cần đi vì cũng không biết mình sẽ có cơ hội quay lại...

Tự thuật

Hôm nay mình có rất nhiều thứ để viết. Đúng vậy, 1000 từ đang đợi mình và mình cũng không nên chần chừ nữa. Mình đang nghe những bản nhạc Mash up thật là hay. Đúng là âm nhạc làm xoa dịu tâm hồn của mình. Được hòa mình vào âm nhạc, cảm nhận những giai điệu, cất câu hát theo thật là thú vị. Dần dần mình nhận ra rằng việc hát với mình là một điều gì đó mình thật sự thích. Không hẳn là đam mê, nhưng từ khi ở đây, mình đã hình thành nên những triết lý, những phong cách, quy tắc về âm nhạc, hát hay giảng dạy nói chung... của riêng mình. Đây là những thứ với mình, rất khó để có thể cho người khác xem bởi mỗi người lại có một tư tưởng, một suy nghĩ, một hướng tiếp cận riêng khi đến với một vấn đề, một sự việc hoặc hiện tượng nào đó, cho nên những gì mình làm, tranh thủ những thời gian mình còn ở đây, cố gắng phát huy hết những năng lực, tiềm năng của mình. Năng lực ngôn ngữ, khả năng cảm thụ âm nhạc, khả năng viết lách, 3 khả năng mà mình thấy mình có thể đạt được một cách nhanh chóng, thứ mà...

Đêm rảnh rỗi

Mình không có cảm hứng để làm gì, mình đang cảm thấy rất trống rỗng và chẳng muốn làm một công việc gì. Không lẽ ngày nào cũng như ngày nào, cứ lại là một ngày buổi sáng thì dậy trễ, ăn sáng rồi ngồi trước màn hình xem video vớ vẩn, rồi ngồi đến trưa, rồi đến chiều và tối lại chẳng có công việc gì. Nguyên à, hãy cố gắng, đừng làm mình trở nên đờ đẫn như vậy! Nguyên cô đơn lắm, cô độc lắm, cứ như là bên trong của mình đang dần héo mòn. Đây không phải là cách sống của mình, và đây cũng không phải là cuộc sống mà Nguyên muốn sống. Tháng ngày trôi qua ở đây dường như dần trở nên vô vị. Nguyên muốn tìm động lực để có thể hoàn thành nốt bài luận của mình, nhưng dường như mọi thứ đều trở nên quá khó khăn. Nguyên đã muốn đi làm lắm rồi, muốn đứng lớp, muốn được cầm viên phấn để mà viết nắn nót lên bảng, để truyền đạt kiến thức cho đàn em thơ, hoặc Nguyên vẫn muốn làm giảng viên để nghiên cứu đóng góp vào sự phát triển của giáo dục nước nhà, ôi bao nhiêu ước mơ dự định lớn lao nhưng sao nó bỗng...