Những ngày bình yên mà không bình yên
Từ khi trở về Việt Nam, cuộc sống mình lại như trước khi sang UK, không mấy thay đổi, không như những gì mình tưởng tượng là mình sẽ sốc ngược rất là nhiều khi trở về đây. Mình lại lên tầng ba, ngồi bên cái bàn làm việc mà mình đã gắn bó biết bao nhiêu năm dùi mài đèn sách. Cứ nhớ đến quá khứ là lại thấy thời gian trôi đi rất nhanh, và không chờ đợi ai cả. Mình cần tận dụng tất cả những gì mình có thể làm được để học tập và tiếp thu. Mình có thể bỏ thời gian ra để đọc sách, chạy bộ, học ngoại ngữ, học nấu ăn, pha chế. À, còn học thanh nhạc nữa chứ, đây là đam mê lớn của mình. Tất nhiên, nó chỉ là công cụ và giúp cho mình tìm lại chính mình thôi. Kể từ khi ba mất, cuộc sống của mình vẫn vậy, chỉ có điều nó thiếu đi tiếng nói, tiếng càm ràm của ba, nhờ mình đi mua cái này cái nọ. Nhớ lại thấy buồn, phải chi mình có thể chở ba đi quanh Đà Nẵng những phút cuối cùng. Thương ba quá! Mình chưa trưởng thành chút nào, còn biết bao nhiêu thứ mình chẳng biết, còn nhiều thứ con phải học hỏi từ ba...