Bài đăng

Viết về sự tàn nhẫn của thuật toán mạng xã hội

Sáng nay mình đọc tin tức về Venezuela và tổng thống Trump đã bắt tổng thống Maduro, cộng thêm việc đọc bình luận khiến mình cảm thấy bức bối trong lòng nên mình muốn viết ra. Mình sẽ viết trước về mạng xã hội, thuật toán, rồi sau đó viết về chuyện chính trị sau, vì mình không biết nhiều về chính trị. Thuật toán của mạng xã hội thật tàn nhẫn. Nó là một hệ thống lập trình máy móc được tạo nên bởi hàng triệu lập trình viên và thợ code. Bản chất của nó là để đo, đếm thời lượng tương tác của người dùng và nội dung trên mạng xã hội. Nó sẽ đưa ra một loạt lựa chọn và bắt đầu đo thời gian người sử dụng dừng lại trên nội dung đó và bắt đầu tính toán nội dung nào có xu hướng giữ sự chú ý lâu nhất. Sự chú ý ở đây có nhiều mức độ, từ việc nhìn đủ lâu vào nội dung, cho đến việc nhấn vào tương tác, hay bình luận và chia sẻ nội dung.  Thuật toán mạng xã hội không quan tâm đến cảm xúc của người dùng, nó không quan tâm đến việc người dùng có muốn hay không muốn, nhưng nó được lập trình để nắm bắt ...

Viết vẩn vơ cho ngày đầu năm

 Ngày 1 tháng 1 năm 2025 Trong 25 phút mình có thể viết được bao nhiêu?  Hôm nay là ngày đầu năm và thật may là quán cà phê Starbucks gần nhà vẫn còn mở. Mình mang 2 quyển sách để lên bàn và làm như mình sẽ đọc chúng nhưng thực ra mình mất 1 tiếng để có thể warm up, à không, mày mò rồi xem youtube như một thứ làm cho mình phân tâm. Phải tìm giải pháp cho vấn đề này mới được. Một vấn đề khác của mình đó chính là việc mỗi sáng hay trước khi đi ngủ mình đang có một thói quen xấu là lướt video thật lâu để rồi thấy hối hận vì phí thời gian. Nó trở thành một vòng lặp không tốt chút nào. Đây có lẽ là mục tiêu của mình trong năm mà mình nên chú ý để cải thiện bản thân. Đầu năm mình nên viết ra mục tiêu của mình trong năm nay để xem thử mình có thể làm được những gì, rồi cuối năm nhìn lại để có cái checklist cho vui nhà vui cửa.  - Mình muốn cải thiện fingerstyle guitar để có thể chơi khoảng 3-5 bản nhạc hoà tấu acoustic. - Mình muốn đạt trình độ B1 tiếng Tây Ban Nha trong năm nay...

Series viết trong kỳ nghỉ #1

Series này mình sẽ viết về nhiều thứ, từ bản thân đến suy nghĩ về xã hội. Dựa vào quan điểm cá nhân để có thể viết về thế giới, và cũng như trau dồi khả năng viết của mình trong tiếng Việt. Viết không hay nhưng không có nghĩa là mình không viết được. Hay dở thực ra cũng tuỳ vào người đọc nữa. Nếu người ta hiểu từ đầu đến cuối mình viết cái gì, người ta sẽ khen hay, người ta có cảm xúc để kết nối đến câu chữ mình viết ra, người ta sẽ bày tỏ thái độ. Còn nếu câu cú mình lạc lõng, không ăn nhập gì, thì đó mới gọi là dở, mà mình cũng hay mắc phải lỗi như vậy lắm haha. Đã lâu lắm rồi không viết như thế này trong căn phòng của mình. Vốn dĩ mình định lên trường để làm bài và đọc thêm tài liệu, nhưng có vẻ như trường đã đóng cửa bởi vì hôm nay là Giáng Sinh - ngày nghỉ quốc gia nên không có chỗ nào mở cửa cả. Nghĩ đơn giản như ngày Tết Việt Nam vậy: mồng một Tết thì tất cả mọi người đều nghỉ và hàng quán đều đóng cửa, tất nhiên là gần đây một số cửa hàng vẫn tranh thủ cơ hội để kiếm thêm thu n...

Giáng Sinh Xa Xứ

Dec 24, 2025 Đặt tiêu đề nghe vậy thôi chứ thực ra cũng không có gì nhiều. Chỉ là muốn viết ra thật nhiều như một cách để giải toả căng thẳng và cảm giác trống trải trong lòng. Hôm nay mình đang uống một ly latte tại quán cà phê, đang sửa xe, hi vọng không quá đắt tiền và mọi thứ đều ổn. Mình muốn một ngày thật bình yên để đọc quyển sách còn dang dở và có thể làm một số thứ mình muốn.  Một năm chưa về nhà, mình cũng nhớ gia đình chứ, nhưng thôi kệ, cũng phải quen thôi, mọi người cũng quen mà. Mình đã gửi quà về nhà rồi, cũng nhẹ lòng bớt, chỉ là, mình cảm thấy mình lạc lõng và cô đơn khi thấy mọi người ai cũng có nhau. Ở tuổi 30 (má ơi, 30 tuổi rồi sao…), cảm nhận của mình nó không như những thời mình còn 20 hay lúc học thạc sĩ  nữa. Nói sao nhỉ, nó cứ nông cạn, nó không khao khát, cháy bỏng như ngày xưa nữa. Nỗi cô đơn nó trơ trọi và sâu thẳm, như một vết thương sâu đã lành nhưng nó trở thành tổn thương vĩnh viễn.  Đón Giáng Sinh vì không khí ở bên Mỹ khá là nhộn nhịp, n...

Viết trong ngày cuối tuần

 Ngày 11 tháng 1 năm 2025 Lại một ngày trôi qua, và là một ngày lạnh giá. Băng chưa kịp tan, và tuyết vẫn còn phủ trắng đường, phủ đầy chiếc xe hơi của mình. Mình không biết phải làm gì cả, cảm giác có vẻ trống rỗng nhỉ? Vừa muốn làm gì đó, vừa lại không muốn làm gì, đây là tình trạng trì hoãn mà mình hay gặp. Có lẽ mình nên sắp xếp lại một chút công việc của mình để tránh rơi vào tình trạng như thế này. Mình nên đọc sách, hay chơi guitar, hay học lập trình gì đấy. Có thể mình nên làm một cái như memo để ghi lại mỗi ngày vừa qua mình làm gì, chứ như thế này lại để thời gian trôi qua vô vị quá. Bỗng dưng mình thấy nhớ nhà vô cùng, tại vì lạnh, và cũng tại vì cô đơn quá. Không biết mình phải làm gì đây. Có những lúc mình chỉ muốn từ bỏ để về với nhà, nhưng mà ở nhà thì lại không làm được gì ra hồn cả. Bản thân mình cũng từng có những hoài bão, nhưng rồi sớm chợt nhận ra chúng chỉ là những ảo mộng tưởng tượng của mình khiến cho bản thân cảm thấy phấn chấn lên được chút nào đó, rồi lại...

2025 - Ước vọng cá nhân, những dự định trong năm

 Chào nhật ký thân yêu, Năm mới lại đến, và lại là một đêm nữa thức khuya. Mình còn nhớ rõ lời cô bác sĩ dặn dò khi siêu âm phần bụng rằng không được thức khuya, nhưng không hiểu vì sao mình vẫn cứ làm, và đó là một thói quen xấu mình cần phải bỏ. Thiết nghĩ mình cần hạn chế thức khuya và đầu tư thời gian cho những hoạt động khác ý nghĩa với cuộc đời mình hơn.  Mình hẹn với bản thân phải lập thói quen viết 200 từ mỗi ngày, nên mình sẽ cố gắng viết cho hôm nay bù cho hôm qua, và trong ngày hôm nay cũng phải cố gắng viết thêm. Mình đã lập danh sách những công việc cần làm, và phải đạt được. Ôi thật lười biếng làm sao. Mình đã cố gắng lắm nhưng sao thói quen xấu lại khó bỏ như vậy? Mình phải đặt lại mục tiêu cho bản thân trong năm nay: Đi được 2 trên 3 các địa điểm sau :  1. New York 2. Grand Canyon 3. Vancouver Ngoài ra một số hoạt động mình cũng muốn cải thiện đó là: Đọc thêm ít nhất 10 quyển sách Chơi được thêm ít nhất 3 bản acoustic guitar và học nâng cao Nhảy được bài I...

Home Visit

 Late night writing and I started thinking about life, about what is going on, about the world around me. I keep having those existential thoughts and I can't stop myself from reaching them. Sure, going home is fun and stuff, but I have to deal with the very exclusive social pressure and conversations. I posted my photos on Instagram stories, and that came with consequences, people started asking me if I am back and I couldn't say no to meeting them. Relaxing became a burden and responsibility of meeting people and dealing with relationships which I found unnecessary. I used to think that friendships are important, but I now realized that they're just temporary. I gotta treat them as acquaintances, otherwise I will make unwanted commitment to the relationships, which I cannot get out. Tomorrow is the day that I will depart to the US again. It just feels really lonely sometimes. I hope nothing bad happens to me. The bad news about flights these days worried me a little, but ...