Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2025

Viết trong ngày cuối tuần

 Ngày 11 tháng 1 năm 2025

Lại một ngày trôi qua, và là một ngày lạnh giá. Băng chưa kịp tan, và tuyết vẫn còn phủ trắng đường, phủ đầy chiếc xe hơi của mình. Mình không biết phải làm gì cả, cảm giác có vẻ trống rỗng nhỉ? Vừa muốn làm gì đó, vừa lại không muốn làm gì, đây là tình trạng trì hoãn mà mình hay gặp. Có lẽ mình nên sắp xếp lại một chút công việc của mình để tránh rơi vào tình trạng như thế này. Mình nên đọc sách, hay chơi guitar, hay học lập trình gì đấy. Có thể mình nên làm một cái như memo để ghi lại mỗi ngày vừa qua mình làm gì, chứ như thế này lại để thời gian trôi qua vô vị quá.

Bỗng dưng mình thấy nhớ nhà vô cùng, tại vì lạnh, và cũng tại vì cô đơn quá. Không biết mình phải làm gì đây. Có những lúc mình chỉ muốn từ bỏ để về với nhà, nhưng mà ở nhà thì lại không làm được gì ra hồn cả. Bản thân mình cũng từng có những hoài bão, nhưng rồi sớm chợt nhận ra chúng chỉ là những ảo mộng tưởng tượng của mình khiến cho bản thân cảm thấy phấn chấn lên được chút nào đó, rồi lại rơi vào trạng thái thất vọng. Biết là như vậy nhưng mà sao cứ lặp đi lặp lại thói quen đó hoài. Không chỉ dừng lại ở đó, có nhiều thói quen xấu mình cần phải từ bỏ như thức khuya cũng như làm việc tào lao chứ không tập trung vào công việc chính. Mình cũng muốn luyện tập thói quen tốt chứ, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Không, mình biết, ở tuổi này rồi mình biết, nhưng mình không đủ động cơ để làm, bởi vì làm để làm gì? Niềm vui của mình nó chớm nở tối tàn, và mình chẳng thích như vậy chút nào.

Nói tới tuổi lại nhận ra, tôi đã 30 rồi sao. Một nửa cuộc đời của tôi đã trôi qua nhanh như một cơn gió vậy đó. Tôi đã làm được gì? Tôi đã sống như thế nào? Tôi đang làm gì và tôi phải làm gì giữa cuộc đời mông lung này? 

Ngồi nghe chút nhạc, rồi ngẫm lại, chắc mình nên trang trí một chút nhà cửa đón Tết cho đỡ nhớ nhà. Tuần sau là bắt đầu vào làm việc rồi, đúng như bạn trọ của mình nói vậy, hãy tận hưởng thời gian ở nhà thật nhiều trước khi vò đầu bứt tai trong học kỳ mới haha.


Thứ Năm, 2 tháng 1, 2025

2025 - Ước vọng cá nhân, những dự định trong năm

 Chào nhật ký thân yêu,

Năm mới lại đến, và lại là một đêm nữa thức khuya. Mình còn nhớ rõ lời cô bác sĩ dặn dò khi siêu âm phần bụng rằng không được thức khuya, nhưng không hiểu vì sao mình vẫn cứ làm, và đó là một thói quen xấu mình cần phải bỏ. Thiết nghĩ mình cần hạn chế thức khuya và đầu tư thời gian cho những hoạt động khác ý nghĩa với cuộc đời mình hơn. 

Mình hẹn với bản thân phải lập thói quen viết 200 từ mỗi ngày, nên mình sẽ cố gắng viết cho hôm nay bù cho hôm qua, và trong ngày hôm nay cũng phải cố gắng viết thêm. Mình đã lập danh sách những công việc cần làm, và phải đạt được. Ôi thật lười biếng làm sao. Mình đã cố gắng lắm nhưng sao thói quen xấu lại khó bỏ như vậy? Mình phải đặt lại mục tiêu cho bản thân trong năm nay:

Đi được 2 trên 3 các địa điểm sau : 

1. New York

2. Grand Canyon

3. Vancouver

Ngoài ra một số hoạt động mình cũng muốn cải thiện đó là:

Đọc thêm ít nhất 10 quyển sách

Chơi được thêm ít nhất 3 bản acoustic guitar và học nâng cao

Nhảy được bài Into the New World.

Cũng được ấy nhỉ? Giờ thì đến lúc mình tâm sự này. 

---

Dạo gần đây những cảm xúc hiện sinh lại tràn về, và mình cảm giác như tìm kiếm thứ gì đó ý nghĩa trong cuộc sống hữu hạn này thật mệt mỏi. Mình nghĩ rất nhiều về cuộc đời của mỗi người, và có những kiếp người sống trong nhung lụa xa xỉ, nhưng vẫn có những người sống một đời khổ đau, thấp hèn, dù vẫn là loài người. Có những thứ về cuộc đời, về loài người, mà càng nghĩ đến, mình càng cảm thấy thiếu đi động lực sống. Ta đang làm gì? Ta đang đuổi theo điều gì? Đích đến của chúng ta đều là những nấm mồ, đẹp hoặc xấu, hoặc chỉ là một ụ đất bên đường không ai hay. Xác thịt rồi cũng sẽ thối rữa và bị giòi bọ làm tiệc trên đó, và cuối cùng là vi sinh vật sẽ phân hủy hoàn toàn cơ thể chúng ta. Nghĩ đến điều đó mình cảm thấy sợ, sợ phải chết, sợ phải chứng kiến những người thân yêu của mình ra đi, và chỉ muốn bên họ mãi thôi. Có nhiều biến cố trong cuộc sống khiến cho mình phải suy nghĩ hoài về bản thân và gia đình. Mục đích của mình là gì? Kiếm tiền để người thân mình tận hưởng, vậy thôi. Cứ mỗi lần mình làm một điều gì đó, những suy nghĩ tội lỗi về con người và thế giới cứ dần hiện lên và mình phải cố gắng thoát khỏi nó. Mình nên ra đường đi đây đi đó chút xíu.

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2024

Home Visit

 Late night writing and I started thinking about life, about what is going on, about the world around me. I keep having those existential thoughts and I can't stop myself from reaching them. Sure, going home is fun and stuff, but I have to deal with the very exclusive social pressure and conversations. I posted my photos on Instagram stories, and that came with consequences, people started asking me if I am back and I couldn't say no to meeting them. Relaxing became a burden and responsibility of meeting people and dealing with relationships which I found unnecessary.

I used to think that friendships are important, but I now realized that they're just temporary. I gotta treat them as acquaintances, otherwise I will make unwanted commitment to the relationships, which I cannot get out.

Tomorrow is the day that I will depart to the US again. It just feels really lonely sometimes. I hope nothing bad happens to me. The bad news about flights these days worried me a little, but I believe things are gonna be alright. I want to stay here and do something worthwhile, but at the same time, I have a task and a big goal to finish. Staying in the US is not my long-term goal. I wanna move to somewhere else. I'm scared of being lonely. I'm scared of losing my dearest ones. I just wanna see them every day.

I hope everything will be alright. When I got to the US, I need to burn some incenses to find peace.

Two more years, Nguyen, two more years. You can make it. It will be a miracle once you achieve it. 

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2024

Solar Eclipse Day!

Hôm nay là ngày Nhật thực toàn phần, may mắn là mình có một cặp kính xem nhật thực miễn phí từ một hội nghị vào tuần trước, nên cũng bon chen đi xem. Nghe nói ở thành phố Indianapolis, Nhật thực toàn phần sẽ diễn ra trọn vẹn, tức là ở đó bạn có thể xem mặt trăng nằm gọn hẳn trong mặt trời và che chắn 100%. Còn ở chỗ mình, Lafayette, chỉ được tầm 95% thôi, nhưng như vậy cũng là một trải nghiệm khá là tuyệt vời rồi. Ban đầu mình cũng không có ý định xem, nhưng mọi người háo hức quá, khiến cho mình cũng tò mò, tâm lý đám đông với FOMO ấy mà. Thôi kệ, dù sao đi nữa cũng là dịp mình được xem một hiện tượng kỳ thú của vũ trụ, cả đời cũng ko có lại, nên thôi cũng đáng. Hôm nay cả trường được nghỉ vì hiện tượng đó mà, cộng thêm đêm chung kết của đội bóng rổ nhà trường nữa, nên ai cũng sắp xếp thời gian cho các sự kiện đó hết.

Cũng may mà mình không đi đến thành phố lớn chứ giờ chắc kẹt xe tới tối khuya!

Nói về hiện tượng tự nhiên thì mình rất muốn một lần được xem Cầu Vồng Mặt Trăng (Moon Bow), là hiện tượng cầu vồng nhưng được tạo ra bởi ánh sáng mặt trăng, và rất khó để nhìn thấy.

Hi vọng sẽ có dịp mình được quan sát nó, chắc phải đến dòng thác dòng suối nào mới có thể nhìn được phần khúc xạ này.


Chủ Nhật, 14 tháng 1, 2024

A Super Snowy Day

AI generation of me right now
Today marks the coldest day I ever experienced in the US. Literally, I could not describe how cold it is. I guess I started to understand what "Freezing" really means. Compared to the cold that I felt when I was in Vietnam, this is even worse. Well, each type of cold has its own terrible features. The cold in Vietnam features humidity and rain at the same time, so even though it can be 16 Celsius, it still feels like 0 Celsius, and the humidity makes it feel like the winds are cutting cold blades under the skin! Meanwhile, the cold here is more on the surface level because of the dryness, but it doesn't mean that it's better. It is so cold that everything is frozen. This morning, I tried to take a shower, and the liquid got so condensed because of the weather that I could not pump it out. The house was like a mini fridge with us getting colder and colder. The heating system for no reason, died out this morning so I had to call the emergency number to get help. Literally, I could not concentrate on doing anything because it was too cold my brain stopped working. Thankfully, the heat was fixed on time. This sort of situation often occurs in old buildings with rusty equipment and facilities. I hope I won't have any trouble with the heat until next week because I can't suffer this. 

The first week so far gave me a lot of feelings and experience. Although it was just the beginning, I feel like there will be a lot to handle in the upcoming times. I registered four courses, which seems a little bit too much for everyone, but for me it's not that challenging. The most difficult task is time management and how I prioritize stuff for this semester and balancing everything together. I also think that this is a good chance for me to practice my management skills. I think I can handle things more easily instead of stressing out like I was a few years ago. Coming here seems to be a right decision for me and I should have done this much earlier. Father, I'm on my way to success. I believe you are witnessing me. Bless our family! P.S: AI generation is being extra handy. Sometimes I just wanna ask for a picture without any specific copyright and AI does exactly what I need!

Thứ Tư, 3 tháng 1, 2024

The First Countdown in the US

I had such an amazing time yesterday. A senior PhD fellow drove me to our Dean's house to celebrate the New Year together. Because his wife is Cambodian, they made a lot of Southeast Asian dishes and it feels like home. To be honest, the Cambodian dishes are very similar to Vietnamese dishes, but the difference is noticeable too. We have a special fried cake which is similar to "Bánh Căn", but it tastes quite different. It reminds me of the culture of the very southern part of Vietnam where it borders Cambodia. I also have the udon noodles which is "Bánh Canh" (quite similar pronunciation but this is different from the previous dish!). The porridge was also well cooked too! It's chicken porridge and the meat is so juicy and tender. I just love every bit of it.

The set-up of the dishes. There's Kung Pao Chicken, Chicken Porridge, Cambodian Noodles, and more to come.

This is one of the traditional Cambodian dishes. It's udon noodles but without the broth and was topped with coconut cream, pork, and egg rolls.

The Dean's Christmas tree! I wish I could have my own Christmas tree to decorate.

Chicken porridge! I haven't had this for ages!

After that, we spent some time playing a game called "Blank Slate" and I found it fascinating. It's a simple word game where you need to think of a word that matches with a given word, to form a meaningful phrase or a collocation. We had so much fun playing that, and I came up with so many cool words I never thought of. I also played Scrabble for the first time, and it was really enjoyable.

The countdown was the greatest part. We watched TV together and it was airing the live performance of Beatles, then it started counting down to the New Year's Eve, ended with a firework grand finale. It made me feel homesick a lot. I wish I wouldn't have to go to study a PhD here if my country were richer and I could afford to live. Oh well, I guess everyone has their own decision, and what I have been doing is truly great to myself. I treated me well!

One last thing before I went home was that the Cambodian friends asked me to play "Tiến Lên" a.k.a the traditional Vietnamese card game. I was surprised because I didn't think they knew that game and they called it in Vietnamese! I will play with them during the Lunar New Year!